Tôi làm Hếcha!

Ý tôi là làm HR (Human Resource) đó, nghĩa là công việc Nhân sự, cụ thể là đi tuyển người. Ở các công ty Nhà Nước hay công ty to to thì Trưởng phòng Hành chánh Nhân sự thường có thớ lắm vì toàn bộ việc tuyển dụng đều do nhân vật này sắp đặt. Còn ở những công ty nhơ nhỡ hay nho nhỏ như chỗ tôi đang làm, đôi khi Trưởng một phòng nào đó phải tham gia vào việc tuyển người vì công ty không có người chuyên trách nhân sự. Đang cắm mặt vào hàng hóa, nay tôi lại phải ngẩng lên ngắm nghía, chọn lựa con người phù hợp cho vị trí đăng tuyển, có nhiều chuyện thật là cười ra nước mắt!

Tiếp tục đọc

Advertisements

Quà Tặng Cho Con Gái Tuổi Mới Lớn

Năm 2014, khi viết bài “10 = 0”, tôi có một ý nhỏ về tình cảm yêu thương người Cha dành cho con gái. Lúc đó bất chợt tôi nhớ đến Ca sỹ Thái Hiền, cô được Cha là Nhạc sỹ Phạm Duy “đo ni đóng giày” sáng tác những bài hát dành riêng cho cô con gái ở Tuổi Mộng Mơ, Tuổi Hồng, Tuổi Thần Tiên, Tuổi Ngọc, Tuổi Sợ Ma, Tuổi Xuân, Tuổi Ngu Ngơ, Tuổi Bâng Khuâng (8 bài Nữ Ca) và nhiều bài đồng dao như Chú bé bắt được con công, Ông Giăng xuống chơi, Thằng Bờm, v.v…. Tiếp tục đọc

Chuối ơi, đừng rụng!

Sáng ra, anh họ gọi chị tôi qua nhà để ngó xem Mẹ già của anh vừa té, bà không đi tiêu được đã mấy ngày. Chị tôi khuyên bà phải uống nhiều nước. Bà nói uống nhiều sợ phải đi tiểu, không có ai đỡ bà. Có cái ghế đi tiểu ngay sát giường mà bà cũng té. Anh con trai nằm dưới đất ngủ mê nên không biết mẹ già dậy đi tiểu. Tuổi Bác cũng đâu đó 85, năm ngoái Bác trai mất sau Má tôi khoảng nửa tháng. Tiếp tục đọc

Cẩm chướng xưa

Hồi hổi, năm 198X, với X < 6, tự nhiên tôi quyết định chọn cho mình một loài hoa yêu thích (giống như Việt nam chọn Sen làm Quốc Hoa ấy). Tôi suy nghĩ lung lắm, cúc thì bình thường quá, hoa hồng thì tượng trưng cho tình yêu mà lúc đó tôi chưa được phép yêu nên bỏ qua, nhìn tới nhìn lui, tôi chọn Cẩm chướng, loài hoa có chút riêng biệt và đủ đẹp để làm biểu tượng cho bản thân mình. Khi được hỏi thích hoa gì, tôi nói ngay: Cẩm chướng. Có người bạn đã nhớ và tặng tôi chậu hoa cẩm chướng tím vào sinh nhật năm 17. Tiếp tục đọc

Thương Con Mèo Ăn Lạt

Ngày xưa, mỗi lần khi càm ràm tôi vì đã ép bà làm điều gì đó, Má tôi thường nhăn mặt rên lên: “Có ăn lạt mới biết thương lấy mèo!” À ha, vụ gì mà lôi con meo meo vào đây ta. Ngẫm ngợi một hồi thì tôi mới hiểu cái câu Má tôi nói nó tương đương với câu: “Có đứt tay mới hiểu người đang chảy máu!”, ý bà là có ở trong “cảnh” của bà thì mới hiểu được cái khó của bà.

Tiếp tục đọc

Đi Lễ trong…Sân bay Mỹ

Nguyện đường Công Giáo bên trong Phi trường JFK. Đây là Vị Linh mục và Giáo dân trò chuyện khi Thánh Lễ tan

Hôm 30/9 vừa rồi, tôi viết bài này với tựa đề Một chỗ cho Đức tin Tôn giáo ở Phi trường JFK rồi post ở Facebook. Sáng ra thấy người bạn nhắn: “Bài này hay, chị gỡ khỏi fb để đăng trên Tạp chí Đồng Hành đã”. Thế là mình ẩn bài đi, đợi cho đến hơn một tháng thì bài lên báo. Theo yêu cầu, tôi chỉ post lại nội dung bài đã đăng trên báo, nhưng vẫn thích mấy tấm hình đã chụp được nên sẽ bỏ thêm vào trong Blog này. 

Mỗi khi đi đâu xa vào cuối tuần, tôi thường tìm hiểu trước xem nơi mình sắp đến có gần nhà thờ nào để thuận tiện cho việc dự thánh lễ vào thứ Bảy hoặc Chúa nhật. Trong chuyến đi vừa rồi, tôi được dự lễ ở một nơi không ngờ đến. Tiếp tục đọc

Tháng Mân Côi và Ave Maria của Hàn Thi Sỹ

Trong lòng Người Công Giáo, Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa có một vị trí rất đặc biệt. Công Giáo là Độc Thần Giáo, chỉ thờ một Thiên Chúa Ba Ngôi. Tuy nhiên, Giáo dân vẫn thường cầu nguyện cùng một số vị Thánh để xin họ chuyển lời cầu của mình lên cùng Thiên Chúa. Họ tin rằng những vị Thánh này đã sống đẹp lòng Thiên Chúa, nên lời cầu nguyện của họ thường được Chúa thương nhận. Người được Giáo dân nhờ cậy nhiều nhất có lẽ là Đức Mẹ Maria. Vì là người đã mang thai và hạ sinh Thiên Chúa, nên những lời nguyện cầu được Mẹ Maria chuyển lên cùng Thiên Chúa thường sẽ được khứng nhận. Việc chuyển lời cầu này có thể xuất phát từ câu chuyện Tiệc cưới Cana (*) Tiếp tục đọc

Bàn chân Hy lạp

Bàn chân Hy Lạp với đặc trưng ngón trỏ dài hơn ngón cái. Bàn chân trong hình là của Thần Vệ Nữ

Bài viết bên fb từ hôm 18/9/2017, bê về để phủi bụi “cái nhà”.
Về hình thể, tôi có đầy nhược điểm, nhưng Ông Trời vốn công bằng, bù lại cho đôi bàn tay và bàn chân đẹp như của con nhà giàu. Cứ tưởng chúng sẽ mãi là niềm an ủi của tôi cho đến một ngày cách đây khoảng 2 năm….tôi phát hiện bàn chân mình không còn cân đối như xưa, nó có một cục phía bên hông, ngay chỗ tiếp giáp bàn chân và ngón cái và tình hình càng lúc càng tệ! Tiếp tục đọc

Thăm Ground Zero

Đức Giáo Hoàng Francis thăm Ground Zero, cầu nguyện cho các nạn nhân

Chuyến đi Mỹ cuối Tháng 8 vừa rồi của tôi chủ yếu là để thăm bạn bè. Tuy vậy, cũng nhờ bạn bè, tôi được đưa đến thăm một nơi tôi từng viết một bài dù chưa từng đặt chân đến, đó là Ground Zero, nơi từng có Toà Tháp Đôi ở New York. Tiếp tục đọc

Khi ai cũng là “Mọi người”!

Dạo sau này, cụm từ “mọi người” được dùng rất phổ biến ở khắp nơi trong nước ta. Bản thân cụm từ này không có vấn đề gì, nhưng khi nó được người dùng áp vào sai đối tượng và sai chỗ thì mọi chuyện trở nên không ổn. Đã vậy, khi chuyện xảy ra, chẳng ai thèm lên tiếng nhắc nhở nhau thì cái sai, cái xấu trở bình thường và được xã hội chấp nhận, chẳng còn ai thấy chối tai khi nghe đến chúng.

Gần chục năm trước, tôi đã bị hẫng khi nghe cụm từ “mọi người” được người phiên dịch sử dụng trong buổi tập huấn do một Ngân hàng Mỹ tổ chức cho nhân viên của các đối tác Việt Nam. Người dịch từng du học tại một nước ASEAN và ở lại nước đó làm cho Ngân hàng này. Em tự tin, lịch lãm trong bộ vest đứng trước đám đông và “Chào mọi người!” Trong suốt buổi tập huấn, em thường lập đi lập lại cụm từ này. Quan hệ giữa công ty tôi và Ngân hàng em rất thân nên tôi nhắc nhẹ trong giờ giải lao: “Em ơi, ở trong này thường dùng cụm từ “các anh chị” hoặc “quý vị” thay cho “mọi người” đó em”. Cũng may, em hiểu ngay điều tôi nói và chỉnh lại liền. Tiếp tục đọc