Có một nơi chân không lấm bụi

Tháp chính và một góc các tháp con xung quanh trong quần thể kiến trúc của Chùa Vàng Swhedagon nằm trên một ngọn đồi - Nguồn Internet

Tháp chính và một góc các tháp con xung quanh trong quần thể kiến trúc của Chùa Vàng Swhedagon nằm trên một ngọn đồi – Nguồn Internet

Cuối tháng 3, tôi có chuyến công tác ngắn ngày sang Miến điện, cả đi, ở và về có 3 ngày, đã vậy còn phải quá cảnh ở Thái lan, nên thời gian chính thức ở Miến điện chưa tới 48 tiếng. Lần đầu tiên sang đó nên thấy có bài viết nào về Miến điện là tôi háo hức đọc trước. Nhờ vậy, tuy thời gian rảnh để thăm thú Yangon chẳng có nhiều, tôi vẫn kịp nhìn thấy một Miến điện như những bài viết đã giới thiệu và cả những điều ít ai nói đến về nơi này. Đọc tiếp

Vái Tứ Phương

PNT 4Đầu năm ngoái Má tôi được phát hiện có khối u lớn ở phổi nên phải vào Bệnh viện Phạm Ngọc Thạch (xưa là Hồng Bàng) làm các xét nghiệm. Trong lúc chăm bà ở bệnh viện tôi mới thấu hết được cái cảnh “vái tứ phương” của người có bệnh. Thực ra nói vái tứ phương chứ bệnh nhân và người thân của họ không hề đứng giữa trời rồi xoay cho đủ bốn hướng mà vái đâu. Tuy tâm trí rối bời, họ cũng rất cần một cái đích cụ thể để vái, thường thì đó sẽ là một bức tượng của một vị thần thánh của một tôn giáo hay vị bác sỹ có công tìm ra thuốc trị căn bệnh họ đang mắc phải. Ở Bệnh viện này, chẳng có lấy một bức tượng Chúa, Đức Mẹ hay Phật Bà Quan Âm nào cả, nên người ta xoay ra vái bức tượng duy nhất ở đây, là bức tượng bán thân của Bác sỹ Phạm Ngọc Thạch. Đọc tiếp

Vèo

DSC_2994Vèo là cách 3 ngày Tết của tôi đã trôi qua. Thực ra, năm nay tôi được nghỉ tới 10 ngày lận. Người làm công ăn lương thì cảm thấy vui vì được nghỉ nhiều mà vẫn có lương. Giới chủ, đặc biệt là nhóm đầu tư nước ngoài thì cho rằng đây là một cách mị dân của Nhà nước ta. Nghỉ dài ngày như vậy, kích cầu đâu không thấy, chỉ thấy nền kinh tế vốn đã èo uột nay càng rệu rã hơn. Mà thôi, đằng nào thì chuyện cũng dĩ lỡ, chuyện của tôi là giờ ngồi nhìn lại xem mình đã làm gì mà 10 ngày Tết trôi qua như chưa hề có luôn vậy đó. Đọc tiếp

Benthanhlish

21 & 11

21 & 11

Những lúc rặn không ra một câu tiếng Anh để diễn đạt hết ý của mình với Sếp, tui thấy phục mấy cô bán hàng ở chợ Bến Thành gì đâu. Chẳng qua trường lớp chính quy nào, vậy mà họ có thể giao tiếp, mua bán với khách Quốc tế ngon lành. Khách da trắng đi qua, họ phát pháo “Hello Sir/Madame” để thăm dò trước. Khách vẫn đi, họ liền chuyển qua “Bon jour”, vẫn không ăn thua hả? Vậy thì chào luôn bằng tiếng Nga. Khách mũi tẹt, da vàng thì dễ thôi. Tiếng Quảng, tiếng Phổ Thông mà không xong thì cứ lần lượt thử tiếng Hàn, tiếng Nhật là ổn. Nhưng gì thì gì, quan trọng nhất với mấy cô vẫn là tiếng Anh. Đọc tiếp

Cho Tàn Đời Hoa

Com - Lan rungTôi có một thói quen vẫn còn đang được mọi người tranh cãi xếp loại tốt, xấu. Trong lúc mọi người bận tranh cãi thì tôi vẫn cứ tiếp tục thói quen tận dụng mọi vật bằng cách kéo dài vòng đời của chúng tối đa cho tới lúc bản thân chúng rã rời tôi mới chịu bỏ đi. Này nhé, nước giặt từ máy xả ra, tôi không cho xuống ngay ống thoát mà hứng vào mấy cái xô, rồi xả giẻ, xả xong lại lấy nước đó chà rửa sân thượng. Nhặt rau thì tôi lấy luôn cọng già với lý do ăn vậy mới có nhiều chất xơ. Riêng với hoa, tôi lại có chế độ xoay vòng sản phẩm đặc biệt theo kiểu lọt sàng xuống nia hay lành làm gáo, mẻ làm môi, lủng làm cùi dìa (thìa/muỗng). Đọc tiếp

Một Mùa Sao Sáng

Ở Sài gòn, từ đầu tháng 12 đã dễ dàng nhận ra không khí Noel sắp đến. Chỉ cần đi qua đường Hai Bà Trưng, khúc Nhà Thờ Tân Định là tự nhiên lòng thấy nao nao khi thấy cây thông, hang đá, dây kim tuyến và đồ trang trí được bày bán ở các cửa hiệu. Có dịp đi đâu qua các khu xóm đạo tập trung nhiều người Công giáo, tôi càng thấy nôn nao khi thấy trai tráng lo bắc thang chăng đèn khắp các con hẻm. Họ chọn những góc đẹp nhất làm hang đá lộ thiên để mọi người cùng chiêm ngắm.  Đọc tiếp

Chaien ở VNHO

Chaien Tân & Chị Vy

Chaien Tân & Chị Vy

Ở VNHO, tui quý nhất là cậu em ú này. Hắn to như con voi, nhưng mỗi khi có chuyện gì thì lại dậm chân đùng đùng “em hổng chịu đâu!” Trông dữ tướng vậy chứ Tân Ú rất hiền và nhiệt tình. Mỗi lần tui nhờ vả hắn: “em tập chung với chị đi, sửa giùm chị đoạn này đi, chỗ này phải thổi làm sao hả em….” là hắn săn tay áo lên chỉ tới nơi tới chốn. Nhiều khi Thầy Hà cứ phải nhắc chừng khi thấy tui bám theo hắn tập. Thầy bảo Tân nó cũng chưa vững lắm đâu. Tui “mặc kệ” lời Thầy vì có nhiều “đứa” giỏi hơn thằng gấu này, nhưng tụi nó có nhiệt tình chỉ bảo tui như thằng em này đã làm đâu. Đọc tiếp

Vô tự cũng …. vi sư!

Lá thư Cô Ngọc Khanh gửi học trò trước khi Cô đi Mỹ

Lá thư Cô Ngọc Khanh gửi học trò trước khi Cô đi Mỹ

Ngày 20/11, tôi muốn viết về những Người Thầy mà tôi đã may mắn có dịp gặp “ngoài đường”, không phải trong trường học. Những vị Thầy này đã giúp rất nhiều trong việc hình thành nên nhân cách của tôi ngày hôm nay. Có vài điểm chung nơi họ là tuy họ cho tôi kiến thức, nhưng tôi hầu như không phải trả một đồng học phí nào và bên cạnh những kiến thức họ truyền cho, tôi còn học được những điều đáng quý từ chính những vị Thầy này, đó là: sự tử tế, tính chính trực, lòng đam mê học hỏi và sự chặt chẽ trong luận lý. Đọc tiếp

Niềm Vui Áo Mới

Lính thủy - thẻ - 1988Bây giờ, khi cuộc sống vật chất đầy đủ hơn, tự nhiên có nhiều thứ không còn giữ nguyên giá trị của nó như xưa nữa. Ví dụ như bây giờ khi ta nói mình có “áo mới” có nghĩa là ở đâu đó có cửa hàng thời trang sales off, hoặc cuối tháng lãnh lương đi ngang cái shop, thấy cái áo đó hợp với đôi giày đó nên ghé vào mua, hay đặc biệt hơn chút nữa là có ai đó đã nhớ đến ta khi đi chơi nước ngoài nên mua tặng cái áo là lạ. Niềm vui “áo mới” ngày nay trở nên bình thường, chớ nó không hề khiến chủ nhân nôn nao, háo thức, thậm chí còn thao thức trong niềm chờ mong được khoác chiếc áo lên người. Đọc tiếp

“Thôi nôi” cho Ba

IMG02204-20141020-1910Sau ngày một đứa bé ra đời, những cột mốc quan trọng nhất đối với những người có quan hệ với sinh linh bé bỏng ấy chính là ngày đầy tháng rồi ngày thôi nôi. Những lần sinh nhật hay mừng thọ sau này chưa chắc đã làm những người thân quen của người ấy nôn nao, xúc động như trong ngày họ ngắm đứa bé ngủ miên man khi vừa tròn tháng hay lúc nó tò mò chộp cây viết, trái banh, chiếc xe, v.v.. trong ngày thôi nôi. Tới khi nhắm mắt xuôi tay, những người thân lại chú tâm đến 49 ngày, 100 ngày, giáp năm và mãn tang cho người nằm xuống. Cảm xúc của người ở lại trong từng cột mốc này không bao giờ giống nhau cả. Tôi nói vậy vì hôm nay giỗ mãn tang cho Ba tôi, cảm nhận của tôi và những người thân khi tề tựu lại để nhớ về Ba tôi hoàn toàn khác những lần trước và tôi biết những lần giỗ sau này của Ba cũng sẽ khác. Với tôi, hôm nay giống như một ngày “thôi nôi” cho Ba. Đọc tiếp