Lời kinh cầu của bé thơ

Chiều đi học về, Shi vào nhà chào và đọc kinh cho Bà Nọi

Sau khi Má được phẫu thuật hồi tháng 10/2016, tôi dọn sang ở hẳn nhà bà để tiện chăm sóc. Chăm người bệnh, ban đêm thường phải dậy vài lần. Gần sáng tôi sẽ ngủ mê mệt. Khoảng 7h, tôi bị đánh thức bởi tiếng líu lo của Sushi từ trên lầu xuống để đi học. Con bé sẽ quẹo lại giường Má tôi “Chào Bà Nọi con đi học”. Màn hôn Bà của nó rất đặc biệt, Shi sẽ chìa má ra cho Bà hôn dù Bố đã nhắc nhiều lần là nó phải hôn Bà chứ không phải để Bà hôn nó. Sau khi chào Cô Vy sẽ tới màn hai bố con nó gấu ó chuyện chọn giày dép và áo khoác, thường là chiếc áo khoác màu tím sẽ được chọn. Shi trung thành với màu tím, con bé chỉ ăn những viên kẹo có vỏ màu tím. Tiếp tục đọc

Nằm đất

Gạch bông 20cm, biểu tương của một thời quá vãng, nay lại lên ngôi

Hôm qua anh đến nhà em
Thấy Mẹ nằm võng, thấy Cha nằm giường
Thấy em nằm đất anh thương
Chạy về mua gỗ đóng giường cho em
Thời buổi bây giờ mà nói nằm đất, chắc đám trẻ ít có rành. Với lứa 7x đời đầu như tôi thì chuyện này bình thường. Thời ấy, nền nhà thường bằng gạch bông 20×20 (cm), phải 4 viên ghép lại mới ra một hoa văn hoàn chỉnh. Còn có nền gạch tàu hoặc nền láng xi măng. Nằm đất chỉ áp dụng cho nền gạch bông và nền xi măng.

Tiếp tục đọc

Lộc Vàng, Giọng ca đọa đày!

Khi có ai đó hỏi tôi ra Hà nội nên đi đâu, tùy theo người hỏi là ai, tôi sẽ đề nghị điểm tham quan phù hợp. Nếu đó là người quan tâm đến con người, cuộc sống cũng như lịch sử của nơi mình đến thăm, tôi sẽ không ngần ngại giới thiệu đến Quán Café Lộc Vàng ở phố Trích Sài, ven Hồ Tây để nghe Anh Lộc hát. Tiếp tục đọc

Thanaka – Sản phẩm săn sóc da thiên nhiên

Khúc cây Thanaka và chiếc đĩa mài

Khúc cây Thanaka và chiếc đĩa mài

Miến điện là xứ nóng vì nằm gần xích đạo. Có điều cái nóng ở đây khó chịu vì không khí khô và thường đứng gió. Tôi sợ những buổi trưa Yangon, khi sức nóng trở nên gay gắt với bóng quạ đen bay lượn khắp trời, kèm theo tiếng quạ quạ ảo não thê lương! Nắng nóng kiểu này chịu gì nổi! Cũng may, Ông Trời thương người dân Miến nên cho họ biết cách dùng cây Thanaka để chống nắng và dưỡng da làm đẹp. Tiếp tục đọc

Chữ Duyên và Câu chuyện Pay It Forward

Má tôi đã khá hơn sau một tháng dùng Nano Curcumin

Má tôi đã khá hơn sau một tháng dùng Nano Curcumin

Trước hết xin nói về chữ Duyên. Tôi hiểu nôm na Duyên là khi hai người (hay nhiều hơn) gặp nhau vào một thời điểm thích hợp tạo nên một kết quả tốt đẹp hoặc một điều gì đó xảy đến với ta đúng lúc ta rất cần đến nó. Ở đây, tôi muốn nói đến loại duyên ở vế thứ hai. Duyên trong câu chuyện tôi sắp đề cập dưới đây, đó là duyên gặp thầy gặp thuốc. Tiếp tục đọc

Phụng Hiệp, nơi có Ngã Bảy trên sông!

8h30 sáng cuối tuần ở nơi đã từng là Chợ Nổi Ngã Bảy Phụng Hiệp tấp nập với hàng trăm ghe thuyền khi họp chợ. Nay cả vùng Ngã Bảy trên sông chỉ có bóng một ghe hàng neo đậu, nhưng không phải để bán hàng!

8h30 sáng cuối tuần ở nơi đã từng là Chợ Nổi Ngã Bảy Phụng Hiệp, trước đây tấp nập với hàng trăm ghe thuyền khi họp chợ. Nay cả vùng Ngã Bảy trên sông chỉ có bóng một ghe hàng neo đậu, nhưng không phải để bán hàng!

Đầu năm, tôi theo Cậu Mợ về Sóc Trăng ăn đám cưới. Dọc đường, Cậu Mợ đưa tôi về thăm nhà ở Phụng Hiệp. Trước đây, tôi đã có dịp đi Cần Thơ cũng định ghé Chợ Nổi Phụng Hiệp nhưng chuyến đó việc làm ăn không thành nên về sớm, bỏ qua Phụng Hiệp. Lần này tôi đi bằng xe giường nằm, xuất phát lúc 5h chiều, dừng chân ở trạm Minh Phát II để nghỉ khoảng 20 phút, 9h thì đến nơi. Tiếp tục đọc

Chín chiều ruột đau!

Cảnh chăm bệnh ở VN - Mổ xong phải hơn nửa ngày nằm ở hành lang

Cảnh chăm bệnh ở VN – Mổ xong phải hơn nửa ngày nằm ở hành lang

Người mình thường ít có sự chuẩn bị cũng như sẵn sàng đón nhận những tình huống xấu xảy đến với bản thân và gia đình. Những chuyện về cảnh đời ngang trái, sự khốn khổ hay bệnh tật nan y, mọi người thường cho là chỉ có trong phim, trên tiểu thuyết, hoặc nghĩ giống dân làng Vũ đại khi bị Chí Phèo chửi đổng: “chắc nó chừa mình ra”. Tới khi sự việc xảy đến thì mới cuống cuồng và khó lòng chấp nhận sự thật. Tôi cũng hoàn toàn bị động như thế khi Má tôi được phát hiện bị ung thư đại tràng hồi giữa tháng 10. Tiếp tục đọc

Niềm vui của Chuối chín cây

2016-1001-maTừ mấy hôm trước, Má dặn tôi sáng Thứ Bảy chở bà đi dự lễ chúc Thọ do Phường tổ chức cho Người Cao tuổi. Năm nào Phường cũng có lễ này nhân ngày Quốc tế Người Cao tuổi 1/10. Sáng nay, gần 9h, tôi chạy ra đón đã thấy bà diện xong áo dài thêu, cổ đeo sợi dây vỏ ốc trắng, ngồi đợi sẵn.

Tiếp tục đọc

Từ Quán Bún Thang ở Sài gòn đến Ground Zero ở New York

Bạn Diễm Trang của tôi đi thăm người thân ở Ground Zero!

Bạn Diễm Trang của tôi đi thăm người thân ở Ground Zero!

Sài gòn ít bán bún thang. Tôi thường ăn món này ở quán tại gia của cô cán bộ người Bắc về hưu ở đường Hồ Bửu Chánh, Q. Phú Nhuận. Ăn bún ở quán cô là một trải nghiệm thú vị. Nội cái chuyện bà chủ quán bán bún mặc bộ đồ gấm hay lụa cổ đeo chuỗi ngọc trai, mặt trang điểm dù đang đứng bếp đã là sự lạ, nói chi đến cách cô bán bún. Tiếp tục đọc

Chiếc áo bà ba, sao Bà Tư bả mặc?

Miền Tây năm 1998

Miền Tây năm 1998

Đó là lời chế của bài hát Chiếc áo bà ba (tên một loại áo, không phải tên riêng) của Nhạc sỹ Trần Thiện Thanh. Còn lời gốc của bài hát là: “Chiếc áo bà ba trên dòng sông thăm thằm / Thấp thoáng con xuồng bé nhỏ lướt mong manh / Nón lá đội nghiêng tóc dài con nước đổ / Hậu Giang ơi em vẫn đẹp ngàn đời….”. Theo tôi đây là một bài hát hay, chỉ nội trong khổ đầu, những hình ảnh đặc trựng rất đỗi bình dị, thân thương của Miền Tây Nam Bộ đã được lột tả hết với giai điệu ngọt ngào. Có điều, Miền Tây bây giờ thay đổi nhiều lắm. Thế nên lời nhạc chế tiếu lâm kia tự nhiên lại đúng mới buồn chớ. Thủng thẳng, tôi nói cho mọi người nghe Bà Tư là ai mà dám mặc cái áo bà ba! Tiếp tục đọc