Accessory Shop

AccessoriesCó cái cô kia tuổi đã trọng trọng nhưng lúc nào cũng điệu đà, kiếm một thứ gì vui vui, đèm đẹp tròng vào cổ vào tay hay cài vào áo để làm duyên. Bữa kia, cô ấy đi sang Miến điện, xứ sở của đá quý và đá bán quý, cổ mua tùm lum mấy thứ phụ kiện từ vòng đeo cổ tới vòng đeo tay về để quấn vào người và tặng bạn bè. Thấy mọi người thích quá, thế là kỳ này sang bển, cổ mua về một mớ để kinh doanh. Những món phụ kiện này có loại màu sắc lấp lánh đủ màu vui tươi dành cho các bạn trẻ, người đứng tuổi như cái cô đi buôn thì phù hợp với màu cẩm thạch nền nã sang trọng, ai cũng có phần. Bạn nào thích có thể đặt ngay tại blog, facebook hoặc nhắn tin cho cô ấy. First come first serve. Đọc tiếp

Nhất dáng nhì da

Tôi của ngày xưa

Tôi của ngày xưa

Nhất dáng nhì da Đó là ông bà bảo thế, rồi sau này có một Trung tâm Thể dục thẩm mỹ ở Sài gòn lấy luôn bốn chữ này làm thương hiệu. Phần thứ nhì, tôi chẳng lo vì được thừa hưởng nước da từ Ba tôi. Cái dáng thì hồi nhỏ nhỏ còn coi được dù tôi chẳng cao ráo, nhưng bắt đầu qua tuổi 35, nó có vấn đề. Mỗi năm mỗi lên ký. “Kẻ thù” ghê lắm, hắn đến lặng lẽ, mỗi năm tặng cho tôi một ký. Đến lúc giật mình thì ôi thôi! Có đứa bạn dọa tôi: “Tưởng một ký ít lắm hả? Đi mua một ký thịt đem kho tàu xem có phải đầy một nồi không!” Đọc tiếp

Á lồ….Xòa, bình rượu đã vỡ!

Toilet TimeChuyện xưa: lấy từ nguồn truyện cổ tích dân gian Việt nam

Anh nọ đến thăm bạn ở làng bên nhằm ngay lúc bạn đi vắng, anh ở lại chờ vì hôm sau bạn sẽ về. Hôm đó, vợ bạn tiếp đãi anh cơm nước chu đáo nhưng thiếu mỗi khoản….rượu, làm anh cảm thấy không vui. Tối đến, chị vợ sắp cho anh ta nằm ngủ trên chiếc chõng ở gian ngoài, kế bên buồng ngủ của hai vợ chồng.  Đọc tiếp

Vạn thọ giữa tuần

Hai bình vạn thọ trước khi lên bàn thờ

Hai bình vạn thọ trước khi lên bàn thờ

Thường thì cuối tuần tôi mới có giờ mua hoa. Tuần rồi thằng Út hứa đem mấy cành lan vườn lên cho chị cắm bàn thờ, nhưng rồi nó bận không lên được. Cái bàn thờ trống trống, mấy hôm đi làm về trễ ghé qua phòng khách ngó cái bàn thờ, tâm sự vài câu chuyện buồn vui trong ngày. Chợt cảm thấy mình không được tí nào khi để bàn thờ nguội ngắt. Đọc tiếp

Rụng bông hoa gạo

Cuối năm 1999, tôi chuyển công tác ra Hà nội. Lần đầu xa nhà dài ngày, lại nhằm lúc trời nồm, tôi cứ cảm thây như mình bị cả thế giới bỏ rơi, ngay cả ông trời cũng ghét mình. Ngày ấy, chỉ có dòng người từ Bắc vào Nam làm việc, chẳng có mấy ai ngược dòng ra Bắc kiếm ăn như tôi!

Đọc tiếp

Dấu tay điểm chỉ

Ông Bà Hương Thắng, người làng Kẻ Nấp, Ý Yên, Nam Định

Ông Bà Hương Thắng, người làng Kẻ Nấp, Ý Yên, Nam Định

Một ngày tháng 10/1976, Bà Hương Thắng lần giở gói tiền được bọc trong mấy lớp bao ni lông, đếm đi đếm lại số tiền bà giành dụm cả đời. Ngày mai, bà sẽ vào Sài gòn thăm thằng bố Hoan, con trai duy nhất của bà, và gia đình nó. Thấm thoát đã hơn 20 năm bà không thấy mặt chồng con. Vợ chồng con trai bà bồng bế đứa con gái đầu lòng cùng ông Thắng nhà bà, vào Nam từ năm 1954. Chiến tranh loạn lạc, đất nước bị chia cắt, bà những tưởng chẳng bao giờ gặp lại chồng con! Ai ngờ cũng có ngày đất nước thống nhất, gia đình bà lại có cơ may đoàn viên. Đọc tiếp

Rừng nay đã khép

Rừng cao su - TemLần đầu tiên tôi thấy rừng ở ngoài đời khoảng năm 1976, khi gia đình tôi đi vùng Kinh tế mới ở Long giao, Xuân lộc. Rừng ở đây là rừng cao su chứ không phải những khu rừng với đủ các loại cây cỏ và muông thú như tôi vẫn thấy tả trong chuyện cổ tích hay xem trong phim. Dân Sài gòn dạt lên đây, ở hết một bên đường, phía bên kia đường là bạt ngàn cao su, kéo dài cả chục cây số từ Long Khánh, qua Hàng gòn, đến tận ấp Nhân Nghĩa nơi gia đình tôi ở. Nghe nói qua khu này lại có những rừng cao su tương tự ở Cẩm Đường, Cẩm Mỹ, Cụ Bị…. Đọc tiếp

Lời yêu ở Viện Tim

Bé Khánh Linh và trang nhật ký với lời thương yêu dành cho MẹSáng Chủ nhật tuần rồi, tôi thay mặt công ty tham dự Lễ Khánh thành Khu Kỹ thuật cao (KKTC) của Viện Tim Sài gòn. Với tôi, buổi lễ được tổ chức thật tốt và chu đáo dù không tiệc tùng, kèn trống. Trên hết, tôi bắt gặp được những hình ảnh thật đẹp ở nơi mà phần cơ thể chỉ khoảng 300 gram của con người được chăm sóc chữa trị. Nỗi niềm tiếc thương cho những bệnh nhân, đặc biệt là các bệnh nhi phải chết oan chỉ vì các bé phải xếp hàng chờ đến phiên được mổ (bài Thiên thần), cũng vơi đi phần nào, vì từ nay với KKTC này, số bệnh nhân được phẫu thuật hàng ngày sẽ tăng lên đáng kể. Khi chưa có KKTC này, mỗi ngày, chỉ có 5 bệnh nhân được mổ, ai không chờ được thì vĩnh biệt cuộc đời dù tuổi đời còn xanh. Đọc tiếp