Từ Quán Bún Thang ở Sài gòn đến Ground Zero ở New York

Bạn Diễm Trang của tôi đi thăm người thân ở Ground Zero!

Bạn Diễm Trang của tôi đi thăm người thân ở Ground Zero!

Sài gòn ít bán bún thang. Tôi thường ăn món này ở quán tại gia của cô cán bộ người Bắc về hưu ở đường Hồ Bửu Chánh, Q. Phú Nhuận. Ăn bún ở quán cô là một trải nghiệm thú vị. Nội cái chuyện bà chủ quán bán bún mặc bộ đồ gấm hay lụa cổ đeo chuỗi ngọc trai, mặt trang điểm dù đang đứng bếp đã là sự lạ, nói chi đến cách cô bán bún. Đọc tiếp

Chiếc áo bà ba, sao Bà Tư bả mặc?

Miền Tây năm 1998

Miền Tây năm 1998

Đó là lời chế của bài hát Chiếc áo bà ba (tên một loại áo, không phải tên riêng) của Nhạc sỹ Trần Thiện Thanh. Còn lời gốc của bài hát là: “Chiếc áo bà ba trên dòng sông thăm thằm / Thấp thoáng con xuồng bé nhỏ lướt mong manh / Nón lá đội nghiêng tóc dài con nước đổ / Hậu Giang ơi em vẫn đẹp ngàn đời….”. Theo tôi đây là một bài hát hay, chỉ nội trong khổ đầu, những hình ảnh đặc trựng rất đỗi bình dị, thân thương của Miền Tây Nam Bộ đã được lột tả hết với giai điệu ngọt ngào. Có điều, Miền Tây bây giờ thay đổi nhiều lắm. Thế nên lời nhạc chế tiếu lâm kia tự nhiên lại đúng mới buồn chớ. Thủng thẳng, tôi nói cho mọi người nghe Bà Tư là ai mà dám mặc cái áo bà ba! Đọc tiếp

Oanh Ca sỹ

Oanh Ca sỹ ngày xưa

Oanh Ca sỹ ngày xưa

Hồi học cấp 3, lớp tôi có 5 bạn tên Oanh, mà hễ là Oanh thì thường tên đệm sẽ là Kim, có vài bạn trùng cả tên lẫn chữ lót nên phải phân biệt bằng họ. Tới giờ tôi vẫn nhớ tên của năm bạn này là Trần Oanh, Đỗ Oanh, Tống Oanh, Đoàn Oanh và Nguyễn Oanh. Tôi nể phục cô họ Nguyễn nhất vì những cố gắng không ngừng nghỉ của cô để thay đổi, hoàn thiện bản thân và đạt được những mục tiêu tốt đẹp cho mình và gia đình. Đọc tiếp

Khi người ta có chắt

Má tôi và chắt gái

Má tôi và chắt gái

Hôm nay nhà tôi đi dự buổi Lễ Bí tích Rửa tội cho con của bé Tàu, cháu gái tôi. Vậy là Má tôi được lên chức Bà Cố. Sáng, tôi ghé qua để đưa Má ra Nhà Thờ dự lễ. Bà bảo đang mệt quá, cái khối u ở phổi cứ làm khổ bà, vài phút trước khoẻ, vài giây sau đã mệt. Nhiều khi đã hẹn đi đâu rồi cũng phải huỷ! Đọc tiếp

Một thoáng Toronto

Chữ Toronto ở Nathan Philip Square

Chữ Toronto ở Nathan Philip Square

Phần lớn thời gian của chuyến đi Canada tôi ở Missisauga với mấy người bạn. Có hôm Sony Na lên Toronto lấy giấy tờ nên đưa tôi đi theo cho biết. Toronto có nhiều người Hoa sinh sống. Có lẽ tại vậy mà nhiều con đường ở Toronto cho tôi cảm giác như đang ở Hong Kong, có điều vắng người hơn. Đọc tiếp

Cho nó xong mà nó hổng xong!

Trump & ClintonGiờ thì chuyện bầu bán cũng xong rồi, những con số đẹp như mơ được công bố: 98.77% cử tri đi bầu, Thủ tướng được bầu với số phiếu chiếm 99.48% (nghe nói cao hơn cả ông cụ hồi đó!) chắc nhiều người cũng như tôi, thở phào nhẹ nhõm. Thôi vậy cho nó xong còn tập trung mà kiếm cơm nữa chứ. Còn tại sao tôi muốn nó xong thì giờ kể cho nghe. Đọc tiếp

Hoa dại ở Cochrane

IMG_6862Cochrane là một Thị trấn nằm ở ngoại ô Thành phố Calgary, bang Alberta, Canada. Trên đường từ sân bay Calgary về Cochrane, tôi cứ ah, oh suốt vì chưa bao giờ tôi được ngấm cảnh với tầm nhìn không bị giới hạn như ở đây. Cochrane chập chùng thảo nguyên và đồi cỏ ngút ngàn. Thi thoảng tôi gặp đàn bò gặm cỏ. Nghe nói bò Alberta ngon có tiếng, người Mỹ xuất khẩu bò đi khắp nơi nhưng lại ăn bò Alberta.

Đọc tiếp

Công viên Buổi sáng

IMG_5995Ở Sài gòn hơn nửa đời người, tôi đi ngang qua Công viên kế bên Nhà Thờ Đức Bà không biết bao lần. Lần nào tôi cũng tự nhủ lòng sẽ có một ngày mình sẽ bỏ hết, vào đây ngồi nghỉ ngơi! Ben, sếp cũ tôi, cũng đã có lần tỏ ý rất muốn ngồi nghỉ chân, đọc cuốn sách ở cái công viên dễ thương này. Thế nhưng ông không dám vì thường bị làm phiền, nhẹ thì bị “những người có tinh thần ham học hỏi” níu áo bắt giúp họ thực tập tiếng Anh, nặng thì bị đám ma cô lại gạ dắt đi thư giãn!

Đọc tiếp

Quà Hà nội: Bưởi Diễn

Múi bưởi Diễn có tép ráo nhưng mọng, ngọt thanh, thơm mát

Múi bưởi Diễn có tép ráo nhưng mọng, ngọt thanh, thơm mát

Cứ mỗi chuyến đi, tôi thường phát hiện ra một vài điều thú vị về vùng đất mình đặt chân đến. Đó có thể là vẻ bên ngoài, giọng nói, tính cách của người địa phương hay cảnh sắc thiên nhiên, món ăn, sản vật, v.v…. ở nơi ấy. Có những thứ quyến rũ đến nỗi khi ra về, thế nào tôi cũng phải tha lôi về nhà cho bằng được. Lần này đi Hà nội cũng vậy, tôi vẹo cả người na chục bưởi Diễn về Sài gòn. Đọc tiếp

Tâm sự Cô hàng xén

Tea-Cafe-ThenakaTử vi nói tôi rất xuất sắc trong vai tì nữ. Nghĩa là tôi giỏi trong vai trò phụ tá, trợ giúp cho ai thì người đó sẽ thành công rực rực rỡ rỡ. Chưa từng có sếp nào ngó qua được tử vi của tôi, nhưng có vẻ như mấy ổng cũng biết xem tướng, tuyển được tôi rồi thì yên tâm khoán trắng mọi sự cho con Sen (là tôi đó). Riết rồi mọi người và bản thân tôi cũng quen với hình ảnh cứ hễ sếp réo: “Sen à!” thì có đứa cong đuôi lên thưa “Dãaaaaaaa!” Chưa bao giờ tôi có ý nghĩ sẽ đứng ra làm chủ một cái gì đó cho riêng mình, dù khách hàng vẫn khen tôi có duyên bán hàng, có người còn đùa tôi sẽ bán được tủ lạnh cho dân Esquimo nữa kìa! Đọc tiếp