Đi Lễ trong…Sân bay Mỹ

Nguyện đường Công Giáo bên trong Phi trường JFK. Đây là Vị Linh mục và Giáo dân trò chuyện khi Thánh Lễ tan

Hôm 30/9 vừa rồi, tôi viết bài này với tựa đề Một chỗ cho Đức tin Tôn giáo ở Phi trường JFK rồi post ở Facebook. Sáng ra thấy người bạn nhắn: “Bài này hay, chị gỡ khỏi fb để đăng trên Tạp chí Đồng Hành đã”. Thế là mình ẩn bài đi, đợi cho đến hơn một tháng thì bài lên báo. Theo yêu cầu, tôi chỉ post lại nội dung bài đã đăng trên báo, nhưng vẫn thích mấy tấm hình đã chụp được nên sẽ bỏ thêm vào trong Blog này. 

Mỗi khi đi đâu xa vào cuối tuần, tôi thường tìm hiểu trước xem nơi mình sắp đến có gần nhà thờ nào để thuận tiện cho việc dự thánh lễ vào thứ Bảy hoặc Chúa nhật. Trong chuyến đi vừa rồi, tôi được dự lễ ở một nơi không ngờ đến. Tiếp tục đọc

Advertisements

Tháng Mân Côi và Ave Maria của Hàn Thi Sỹ

Trong lòng Người Công Giáo, Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa có một vị trí rất đặc biệt. Công Giáo là Độc Thần Giáo, chỉ thờ một Thiên Chúa Ba Ngôi. Tuy nhiên, Giáo dân vẫn thường cầu nguyện cùng một số vị Thánh để xin họ chuyển lời cầu của mình lên cùng Thiên Chúa. Họ tin rằng những vị Thánh này đã sống đẹp lòng Thiên Chúa, nên lời cầu nguyện của họ thường được Chúa thương nhận. Người được Giáo dân nhờ cậy nhiều nhất có lẽ là Đức Mẹ Maria. Vì là người đã mang thai và hạ sinh Thiên Chúa, nên những lời nguyện cầu được Mẹ Maria chuyển lên cùng Thiên Chúa thường sẽ được khứng nhận. Việc chuyển lời cầu này có thể xuất phát từ câu chuyện Tiệc cưới Cana (*) Tiếp tục đọc

Bàn chân Hy lạp

Bàn chân Hy Lạp với đặc trưng ngón trỏ dài hơn ngón cái. Bàn chân trong hình là của Thần Vệ Nữ

Bài viết bên fb từ hôm 18/9/2017, bê về để phủi bụi “cái nhà”.
Về hình thể, tôi có đầy nhược điểm, nhưng Ông Trời vốn công bằng, bù lại cho đôi bàn tay và bàn chân đẹp như của con nhà giàu. Cứ tưởng chúng sẽ mãi là niềm an ủi của tôi cho đến một ngày cách đây khoảng 2 năm….tôi phát hiện bàn chân mình không còn cân đối như xưa, nó có một cục phía bên hông, ngay chỗ tiếp giáp bàn chân và ngón cái và tình hình càng lúc càng tệ! Tiếp tục đọc

Thăm Ground Zero

Đức Giáo Hoàng Francis thăm Ground Zero, cầu nguyện cho các nạn nhân

Chuyến đi Mỹ cuối Tháng 8 vừa rồi của tôi chủ yếu là để thăm bạn bè. Tuy vậy, cũng nhờ bạn bè, tôi được đưa đến thăm một nơi tôi từng viết một bài dù chưa từng đặt chân đến, đó là Ground Zero, nơi từng có Toà Tháp Đôi ở New York. Tiếp tục đọc

Khi ai cũng là “Mọi người”!

Dạo sau này, cụm từ “mọi người” được dùng rất phổ biến ở khắp nơi trong nước ta. Bản thân cụm từ này không có vấn đề gì, nhưng khi nó được người dùng áp vào sai đối tượng và sai chỗ thì mọi chuyện trở nên không ổn. Đã vậy, khi chuyện xảy ra, chẳng ai thèm lên tiếng nhắc nhở nhau thì cái sai, cái xấu trở bình thường và được xã hội chấp nhận, chẳng còn ai thấy chối tai khi nghe đến chúng.

Gần chục năm trước, tôi đã bị hẫng khi nghe cụm từ “mọi người” được người phiên dịch sử dụng trong buổi tập huấn do một Ngân hàng Mỹ tổ chức cho nhân viên của các đối tác Việt Nam. Người dịch từng du học tại một nước ASEAN và ở lại nước đó làm cho Ngân hàng này. Em tự tin, lịch lãm trong bộ vest đứng trước đám đông và “Chào mọi người!” Trong suốt buổi tập huấn, em thường lập đi lập lại cụm từ này. Quan hệ giữa công ty tôi và Ngân hàng em rất thân nên tôi nhắc nhẹ trong giờ giải lao: “Em ơi, ở trong này thường dùng cụm từ “các anh chị” hoặc “quý vị” thay cho “mọi người” đó em”. Cũng may, em hiểu ngay điều tôi nói và chỉnh lại liền. Tiếp tục đọc

Người Chăm An giang ở Sài gòn

Đám cưới Rohsida và Ali. Phía sau mọi người là chiếc giường cưới

Ở An Giang có nhóm Dân tộc Chăm theo đạo Hồi. Trước tháng 4/1975, một nhóm trong số cộng đồng này đã lên Sài gòn sinh sống. Họ tập trung ở một số khu vực nhất định, gần các Thánh đường Hồi giáo. Tôi biết có hai nhóm gần nhà. Một nhóm ở cuối đường Trần Quang Diệu, khúc gần kênh Nhiêu Lộc. Nhóm kia ở đường Huỳnh Văn Bánh, mỗi chiều Thứ Sáu, khoảng 2h, tôi thường thấy họ mặc áo chùng trắng, đầu đội khăn đi lễ. Tiếp tục đọc

Lời kinh cầu của bé thơ

Chiều đi học về, Shi vào nhà chào và đọc kinh cho Bà Nọi

Sau khi Má được phẫu thuật hồi tháng 10/2016, tôi dọn sang ở hẳn nhà bà để tiện chăm sóc. Chăm người bệnh, ban đêm thường phải dậy vài lần. Gần sáng tôi sẽ ngủ mê mệt. Khoảng 7h, tôi bị đánh thức bởi tiếng líu lo của Sushi từ trên lầu xuống để đi học. Con bé sẽ quẹo lại giường Má tôi “Chào Bà Nọi con đi học”. Màn hôn Bà của nó rất đặc biệt, Shi sẽ chìa má ra cho Bà hôn dù Bố đã nhắc nhiều lần là nó phải hôn Bà chứ không phải để Bà hôn nó. Sau khi chào Cô Vy sẽ tới màn hai bố con nó gấu ó chuyện chọn giày dép và áo khoác, thường là chiếc áo khoác màu tím sẽ được chọn. Shi trung thành với màu tím, con bé chỉ ăn những viên kẹo có vỏ màu tím. Tiếp tục đọc

Nằm đất

Gạch bông 20cm, biểu tương của một thời quá vãng, nay lại lên ngôi

Hôm qua anh đến nhà em
Thấy Mẹ nằm võng, thấy Cha nằm giường
Thấy em nằm đất anh thương
Chạy về mua gỗ đóng giường cho em
Thời buổi bây giờ mà nói nằm đất, chắc đám trẻ ít có rành. Với lứa 7x đời đầu như tôi thì chuyện này bình thường. Thời ấy, nền nhà thường bằng gạch bông 20×20 (cm), phải 4 viên ghép lại mới ra một hoa văn hoàn chỉnh. Còn có nền gạch tàu hoặc nền láng xi măng. Nằm đất chỉ áp dụng cho nền gạch bông và nền xi măng.

Tiếp tục đọc

Lộc Vàng, Giọng ca đọa đày!

Khi có ai đó hỏi tôi ra Hà nội nên đi đâu, tùy theo người hỏi là ai, tôi sẽ đề nghị điểm tham quan phù hợp. Nếu đó là người quan tâm đến con người, cuộc sống cũng như lịch sử của nơi mình đến thăm, tôi sẽ không ngần ngại giới thiệu đến Quán Café Lộc Vàng ở phố Trích Sài, ven Hồ Tây để nghe Anh Lộc hát. Tiếp tục đọc

Thanaka – Sản phẩm săn sóc da thiên nhiên

Khúc cây Thanaka và chiếc đĩa mài

Khúc cây Thanaka và chiếc đĩa mài

Miến điện là xứ nóng vì nằm gần xích đạo. Có điều cái nóng ở đây khó chịu vì không khí khô và thường đứng gió. Tôi sợ những buổi trưa Yangon, khi sức nóng trở nên gay gắt với bóng quạ đen bay lượn khắp trời, kèm theo tiếng quạ quạ ảo não thê lương! Nắng nóng kiểu này chịu gì nổi! Cũng may, Ông Trời thương người dân Miến nên cho họ biết cách dùng cây Thanaka để chống nắng và dưỡng da làm đẹp. Tiếp tục đọc