Gâu gâu

Nếu bạn để ý, sẽ thấy khi bạn cầm tinh con vật nào đó, không ít thì nhiều, tính cách bạn cũng có đôi nét giống con vật đó cả những mặt tốt lẫn mặt xấu. Không tin bản cứ thử nhìn lại thì biết, hãy bắt đầu từ bản thân mình, bạn là sẽ nhận ra ngay thôi. Để tôi làm mẫu cho bạn xem trước nhé. Continue reading

Trông

Bạn đã bao giờ sống trong tâm trạng bồn chồn ngóng trông một điều gì đó chưa? Thôi để tôi hỏi rồi tự trả lời giùm bạn cho nhanh, có là cái chắc. Này nhé thế nào mà chả có lúc bạn mong sự  xuất hiện của một ai đó, mong một mơ ước thành sự thật, mong một cánh thơ, một email, một tin nhắn, v.v… Cuối năm vừa rồi, trong lúc ngóng tin, tôi vô tình nghe bài “Bèo dạt mây trôi” và rồi chợt nhận ra cái bài dân ca Bắc bộ cổ xưa hay đáo để này đã nói hết giùm tôi nổi lòng khắc khoải đợi mong của tôi rồi. Continue reading

Sau những ngày bức bối, trưa nay Sài gòn đón cơn mưa đầu mùa. Mưa ra mưa nhé, trắng trời trắng đất. Văn phòng tôi nằm ở khu vực sân bay, có nhiều khoảng trống, nghe gió hú hét như tiếng cười của người điên. Sân bóng đá bên trái văn phòng tả tơi, dù ngã chõng gọng, lưới che nắng đứt, rơi lõng thõng. Hết mưa, tôi đi ra ngân hàng, ngang qua công viên Hoàng Văn Thụ thấy cây cối gãy ngang, thân cây còn tươi rói căng nhựa sống. Cảnh tượng như vừa có cơn bão lớn quét qua đây. Bất chợt nhớ đến bài hát Cơn bão nghiêng đêm của Lê Cát Trọng Lý. Continue reading

Giọt Máu Oan cừu

Giọt máu trong mìnhBạn tôi, Dzịt bầu, có kể chuyện hắn đang tính xuống tay giết một cô ả kia vì hắn hết chịu nổi cái cách cô ả làm phiền hắn rồi. Bất ngờ cô ả thỏ thẻ bên tai hắn: “Anh ơi, em trót mang trong mình giọt máu của anh rồi”. Tưởng đâu hắn động lòng, ấy vậy mà hắn vẫn đành đoạn xuống tay.

“Bép” Thế là tiêu đời con muỗi cái khốn kiếp!

Há Chẳng Sướng Ru?

aaa

Mục 4 trong danh sách “Há chẳng sướng ru?”

Sáng nay đi làm, ngang qua mấy cây cột điện, thấy vài cái băng rôn có dòng chữ “Mừng ngày Quốc tế Hạnh phúc 20/03/2014″. Gì vầy nè trời? Người ta đang có khuynh hướng quốc tế hóa mọi thứ hay sao ấy! Hạnh phúc là một trạng thái cảm xúc chủ quan và mang tính trừu tượng của con người, do đó hạnh phúc của mọi người không hề giống nhau, đôi khi còn mang tính đối kháng. Người tốt có thể hạnh phúc khi người khác vui trong khi người xấu có thể hạnh phúc khi người khác đau khổ, thế thì ý nghĩa của ngày này thực sự nằm ở đâu?   Continue reading

It’s Never Too Late

Từ thuở đôi mươi, tôi đã dẹp hết tất cả những ý thích cá nhân của mình vào một chỗ và tập trung vào những điều cần làm cho gia đình và bản thân. Quay cuồng với gạo, thóc, mắm, muối riết rồi cũng tới lúc tôi thấy “cần” nhiêu đó đủ rồi, phải quay lại với “thích” của tôi thôi.

Continue reading

Phải chịu thôi!

patientMấy bữa nay phải chạy ra chạy vào Bệnh viện Lao Phạm Ngọc Thạch (Hồng Bàng) lo xét nghiệm khối u ở phổi cho người nhà. Không xin nghỉ phép được vì nhiều việc gấp quá, tôi cứ phải chạy tới lui từ nhà tới bệnh viện rồi lại vào chỗ làm. Bận tối mặt mũi vậy mà cũng còn kịp nhìn thấy nhiều chuyện để viết về chốn này.

Bệnh viện này có một điểm đặc biệt là hầu như ai bước chân vào đây cũng đều đeo khẩu trang, đặc biệt là ở khu khám bệnh mới. Đứng trong môi trường phải phòng bệnh tối đa này, đối diện với những khuôn mặt khắc khổ, lo âu, đượm vẻ căng thẳng, tôi có cảm giác không thoải mái tí nào. Có vẻ như khẩu trang là món bán chạy nhất ở đây. Ở bãi gửi xe gắn máy, người ta phải để một cái cần xé để mọi người vứt khẩu trang vào đó vì hầu như ai cũng muốn quăng ngay cái khẩu trang đã thấm đẫm không khí của bệnh viện này vừa khi rời khỏi cổng. Continue reading

Một Chuyện Chép ở Bệnh viện

HospitalĐã gần hết Ngày Thầy Thuốc Việt nam 27/2, vậy mà giờ tôi mới có thời gian ngồi vào máy gõ vài dòng để tỏ lòng tri ân với những người theo nghề Y. Không ít thì nhiều, trong đời ai cũng đã có lần cần nhờ đến sự giúp đỡ của Thầy Thuốc, vậy mà vừa bước chân ra khỏi bệnh viện là ai nấy chạy bay biến ngay, chẳng muốn nói lời “See you again” với các Thầy Thuốc bao giờ. Tôi cũng vậy, cả tuần vừa rồi tối nào cũng ngủ trong bệnh viện, lòng cứ lầm thầm khấn sao cho Má tôi mau khỏe để cả Mẹ và con đều được về nhà. Tôi đồ rằng các Y, Bác sỹ trong bệnh viện cũng chẳng muốn thấy bệnh nhân và người nhà của họ ở quá lâu trong bệnh viện, thế nên cái sự “không muốn thấy mặt nhau” này là ở từ cả hai phía, chẳng ai phải áy náy chi cả.  Continue reading

Nhớ

Chừng 25 năm trước, tôi nghe được bài hát này từ một băng cassette do người quen đi Mỹ để lại. Ngay lần đầu nghe, tôi đã chú ý tới bài hát vì nội dung cả bài toàn đề cập đến nỗi nhớ nhung, nhưng không phải nỗi nhớ của một người dành cho một người mà là rất nhiều nỗi nhớ của từng cặp đối tượng gắn kết với nhau. Tôi gần như bị bài hát mê hoặc, nhưng ngày ấy làm gì có google nên chẳng biết tìm hiểu thêm bằng cách nào. Nghe mãi đến khi cái băng nhão nhét thì duyên nợ với bài hát tưởng chừng như đã dứt. Continue reading