Chaien ở VNHO

Chaien Tân & Chị Vy

Chaien Tân & Chị Vy

Ở VNHO, tui quý nhất là cậu em ú này. Hắn to như con voi, nhưng mỗi khi có chuyện gì thì lại dậm chân đùng đùng “em hổng chịu đâu!” Trông dữ tướng vậy chứ Tân Ú rất hiền và nhiệt tình. Mỗi lần tui nhờ vả hắn: “em tập chung với chị đi, sửa giùm chị đoạn này đi, chỗ này phải thổi làm sao hả em….” là hắn săn tay áo lên chỉ tới nơi tới chốn. Nhiều khi Thầy Hà cứ phải nhắc chừng khi thấy tui bám theo hắn tập. Thầy bảo Tân nó cũng chưa vững lắm đâu. Tui “mặc kệ” lời Thầy vì có nhiều “đứa” giỏi hơn thằng gấu này, nhưng tụi nó có nhiệt tình chỉ bảo tui như thằng em này đã làm đâu. Đọc tiếp

Vô tự cũng …. vi sư!

Lá thư Cô Ngọc Khanh gửi học trò trước khi Cô đi Mỹ

Lá thư Cô Ngọc Khanh gửi học trò trước khi Cô đi Mỹ

Ngày 20/11, tôi muốn viết về những Người Thầy mà tôi đã may mắn có dịp gặp “ngoài đường”, không phải trong trường học. Những vị Thầy này đã giúp rất nhiều trong việc hình thành nên nhân cách của tôi ngày hôm nay. Có vài điểm chung nơi họ là tuy họ cho tôi kiến thức, nhưng tôi hầu như không phải trả một đồng học phí nào và bên cạnh những kiến thức họ truyền cho, tôi còn học được những điều đáng quý từ chính những vị Thầy này, đó là: sự tử tế, tính chính trực, lòng đam mê học hỏi và sự chặt chẽ trong luận lý. Đọc tiếp

Niềm Vui Áo Mới

Lính thủy - thẻ - 1988Bây giờ, khi cuộc sống vật chất đầy đủ hơn, tự nhiên có nhiều thứ không còn giữ nguyên giá trị của nó như xưa nữa. Ví dụ như bây giờ khi ta nói mình có “áo mới” có nghĩa là ở đâu đó có cửa hàng thời trang sales off, hoặc cuối tháng lãnh lương đi ngang cái shop, thấy cái áo đó hợp với đôi giày đó nên ghé vào mua, hay đặc biệt hơn chút nữa là có ai đó đã nhớ đến ta khi đi chơi nước ngoài nên mua tặng cái áo là lạ. Niềm vui “áo mới” ngày nay trở nên bình thường, chớ nó không hề khiến chủ nhân nôn nao, háo thức, thậm chí còn thao thức trong niềm chờ mong được khoác chiếc áo lên người. Đọc tiếp

“Thôi nôi” cho Ba

IMG02204-20141020-1910Sau ngày một đứa bé ra đời, những cột mốc quan trọng nhất đối với những người có quan hệ với sinh linh bé bỏng ấy chính là ngày đầy tháng rồi ngày thôi nôi. Những lần sinh nhật hay mừng thọ sau này chưa chắc đã làm những người thân quen của người ấy nôn nao, xúc động như trong ngày họ ngắm đứa bé ngủ miên man khi vừa tròn tháng hay lúc nó tò mò chộp cây viết, trái banh, chiếc xe, v.v.. trong ngày thôi nôi. Tới khi nhắm mắt xuôi tay, những người thân lại chú tâm đến 49 ngày, 100 ngày, giáp năm và mãn tang cho người nằm xuống. Cảm xúc của người ở lại trong từng cột mốc này không bao giờ giống nhau cả. Tôi nói vậy vì hôm nay giỗ mãn tang cho Ba tôi, cảm nhận của tôi và những người thân khi tề tựu lại để nhớ về Ba tôi hoàn toàn khác những lần trước và tôi biết những lần giỗ sau này của Ba cũng sẽ khác. Với tôi, hôm nay giống như một ngày “thôi nôi” cho Ba. Đọc tiếp

Người Thơm Xứ Hương Cảng

Cơm trưa với một gia đình  Hong Kong tại Royal Hong Kong Yacht Club, Causeway Bay

Cơm trưa với một gia đình Hong Kong tại Royal Hong Kong Yacht Club, Causeway Bay – 2008

Hơn một tuần nay, cả thế giới dõi mắt về Hong Kong nơi dân chúng đang đấu tranh bất bạo động chống lại sự can thiệp thô bạo của Bắc Kinh vào quyền tự do bầu cử của họ. Tình hình càng lúc càng căng thẳng khi có sự trấn áp từ phía cảnh sát. Báo đài nước ngoài và các trang mạng lề trái cập nhật tin tức về việc này hàng ngày và tất nhiên là họ ủng hộ Hong Kong trong việc đòi dân chủ. Ngay cả báo lề phải của ta cũng tường thuật khá trung thực sự việc (chuyện hơi hiếm khi đụng đến đàn anh cùng dương tính). Là người không được nhạy bén trong những chuyện liên quan đến chính trị, tôi chỉ muốn chia sẻ vài cảm nghĩ của mình về “đất nước” và con người Hong Kong dưới góc độ của người làm việc với họ hàng ngày. Đọc tiếp

Ngọc Quý

Khi ngồi xuống, chẳng ai nhận ra sự khác biệt về chiều cao của hai chúng tôi

Khi ngồi xuống, chẳng ai nhận ra sự khác biệt về chiều cao của hai chúng tôi

Trong số bạn bè, tôi quý và nể nó nhất. Không nể và quý nó sao được khi mà nó luôn là con ngoan, trò giỏi, chân nó lại dài, vậy mà nó chẳng hề kiêu căng, lúc nào cũng cởi mở và hòa đồng với mọi người. Biết nó từ năm hai đứa mới 12 tuồi, lúc nào tôi cũng thấy bạn bè xúm xít với nó, ai cũng muốn ngồi gần nó, không là trái, phải thì trước, sau cũng được. Đành rằng ngồi gần nó thì “học tài thi phận, lạng quạng mà có đậu, cũng nhờ đứa bạn ngồi bên”, nhưng có lẽ mọi người thích ở gần nó vì nó không hếch mũi lên trời đẩy người ta ra xa mình. Đọc tiếp

Thầy Thái Bá Tân và Bài Thơ Ngũ Ngôn

Hai bài Thơ tình do Thầy Thái Bá Tân dịch

Hai bài Thơ tình do Thầy Thái Bá Tân dịch

Tôi biết đến Thầy Thái Bá Tân từ những năm 2000 khi lang thang tìm đọc các truyện ngắn trên mạng. Ông là một Giáo viên Anh văn đa tài, sống ở Hà nội. Ông biết nhiều thứ tiếng, biết đàn, biết vẽ. Bên cạnh việc dạy học, ông còn dịch sách, thơ và viết truyện ngắn. Tôi không chú ý đến Ông nhiều lắm vì Ông không nằm trong nhóm những tác giả truyện ngắn tôi yêu thích. Cách đây khoảng 2 năm thì tôi lại tìm đọc những bài thơ Ngũ ngôn của Ông. Đọc tiếp

Nhất quyết không trả cho Ceasar

Đầu tháng, tôi thường để ý xem tháng đó những sự kiện gì cần lưu ý để chuẩn bị trước. Những sự kiện này cũng thay đổi theo thời gian và tuổi tác của tôi. Khi còn đi học, Tháng 9 có ngày Khai trường vào đúng ngày Mùng 5 là cần lưu ý nhất. Trước ngày đó, chúng tôi không hề bước chân vào trường trong suốt mấy tháng hè. Đúng bong ngày Khai giảng, cả trường tề tựu làm lễ ở sân như khi chào cờ, sau đó về lớp của mình để nghe Thầy Cô Chủ nhiệm mới dặn dò, bầu Ban Cán sự lớp, chép Thời Khóa biểu mới. Cứ thể chúng tôi nhẹ nhàng bước chân vào năm học mới. Đọc tiếp

La san Ngày về

Hôm 8/8/2014, tôi xin nghỉ phép để theo chân Dàn nhạc Harmonica Vietnam (VNHO) đi làm nhạc công cho buổi lễ kỷ niệm “Hội ngộ La san Yêu thương 2014″. Nơi tổ chức buổi lễ là La san Mai thôn ở khu Bình Quới, bán đảo Thanh Đa. Bây giờ lớp người trẻ đời 8x trở về sau chẳng mấy ai biết về La san, một Dòng tu bên Công giáo chỉ chuyên về giáo dục, nổi tiếng trên toàn thế giới. Riêng ở Việt Nam trước năm 1975 thì các “sản phẩm” từ “lò” La san ra, có thể tự hào về nguồn gốc đào tạo của mình. Rủi thay, sau mốc thời gian đó thì hầu hết phương tiện và điều kiện hành nghề các Sư huynh (Frere/Brother) La san đã không còn như xưa. Điều này dẫn đến sự thiệt hại cũng như thiệt thòi ghê gớm cho nền giáo dục Việt Nam. Nhưng thôi, xin hẹn dịp khác sẽ nói đến vấn đề này. Bữa nay, tôi chỉ muốn khoe mấy tấm ảnh của VNHO trong lần đầu tiên đi làm “công nhân nhạc” (diễn nôm của từ nhạc công) kiếm cơm. Đọc tiếp

Tháng 7 và Các Anh ấy

Các Anh ấy "mẫn cán" trong một buổi sáng đầu tuần

Các Anh ấy “mẫn cán” trong một buổi sáng đầu tuần

Sáng thứ Hai tuần rồi, tôi có hẹn với khách hàng ở văn phòng của họ lúc 9h30. Lâm, tài xế của văn phòng, đến đón tôi ở bờ kè Kênh Nhiêu Lộc mé đường Trường Sa lúc 9h. Tôi lên xe, Lâm từ từ cho xe chạy sang lề bên trái phía bờ kênh để qua Cầu Số 9 (các cây cầu bắc ngang Kênh được đánh số thứ tự). Vừa đi chưa được khoảng 30m thì Anh ấy nhảy xổ ra đưa cây baton ngoắc ngoắc. Xong luôn, có chuyện rồi, tiêu một buổi sáng đầu tuần mà lý do chẳng liên quan đến “Monday Syndrom” xíu nào. Đọc tiếp