Harp ở Sài gòn

Hội thảo về Harmonica ở Trung tâm ZZISI

Hội thảo về Harmonica ở Trung tâm ZZISI

Tối Thứ Tư tuần rồi (16/7/2014), sau khi tập cùng với Dàn nhạc Harmonica Vietnam ((“VNHO”), tôi cùng với mấy anh em trong nhóm kéo sang Trung tâm Tư vấn và phát triển Giáo dục ZZISI để tham dự buổi hội thảo bỏ túi về một loại nhạc cụ bỏ túi là chiếc kèn Harmonica. Có chứng kiến sự hào hứng của những người tham dự thì mới thấy hết sức hút của loại nhạc cụ bụi đời này.  Đọc tiếp

Tha phương Nhớ Bông Vạn thọ

Bông Vạn thọ ở Làng hoa

Trồng bông Vạn thọ ở Làng hoa

Trong các loại hoa, tôi ít chú ý đến bông cúc vạn thọ vì cho rằng bông này là biểu tượng của….đám ma. Tôi chỉ thấy các gia đình bên Đạo Phật mua bông vạn thọ màu vàng chùa về cúng những ngày đầu tháng và ngày rằm chứ ít thấy ai mua loại hoa này về chưng trong bình ở phòng khách. Mãi đến Tết mới thấy bông cúc vạn thọ cùng với các loại cúc khác như mâm xôi, đại đóa, kim cúc, v.v… được trồng trong giỏ tre nhỏ từ Sa đéc chở lên bán cho các gia đình chưng Tết. Chấm hết, tôi biết có bây nhiêu đó về bông vạn thọ thôi. À, phải nói thêm là tôi không thích màu vàng chùa. Đọc tiếp

Nuôi…để thịt!

Hai bé "Ta" cùng đi ăn tiệc với gia đình - Đĩ Lủng ngồi cạnh Bà Nọi

Hai bé “Ta” cùng đi ăn tiệc với gia đình – Đĩ Lủng ngồi cạnh Bà Nọi

Anh họ A và chị họ B của tôi sinh con một bề. Anh có hai bé gái còn chị có hai bé trai. Đương nhiên, anh họ có một niềm đau chôn dấu là “con mình chỉ là gái” trong khi gia đình chị họ cứ thấy bé gái là sáng mắt lên vồ vập. Anh rể B, cứ mỗi lần thấy bé gái con của anh A là lại mời mọc bé: “Về làm con nuôi của chú nhé”. Mỗi lần như thế, con bé lại hét lên: “Con chỉ có một bố thôi, đó là Bố A của con!” Hôm tôi chứng kiến cảnh ấy, tôi có nói với anh rể B: “Anh đừng trêu cháu nữa. Ngày nhỏ, em bị cho đi làm con nuôi, cái cảm giác ấy kinh khủng lắm. Anh đừng làm cháu nó sợ!” Vợ anh cũng hùa với tôi “mắng” chồng cái tật đùa dai. Đọc tiếp

Duyên thề

Sau 30/4/1975, rất nhiều người thân chạy loạn tìm đến căn nhà bé xíu của gia đình tôi ở Quận 3 để tạm tá túc. Có gia đình Bác Quang cùng 6 người con là ở nhà tôi lâu nhất. Vừa đến, Bác đã qua một con hẻm phía bên kia đường Trương Minh Giảng mang về một số vật dụng từ căn nhà của một ông Đại tá VNCH, bà con với gia đình Bác, đã chạy thoát khỏi Việt nam trước đó ít lâu. Có hôm Bác mang về một chiếc máy cassette cùng một số băng và mở cho cả nhà cùng nghe. Đó cũng là lần đầu tiên tôi biết đến bài hát Duyên thề. Ở tuổi lên năm, mới nghe bài hát này lần đầu mà tôi đã thấy thích dù chẳng hiểu gì cả, thậm chí cũng chẳng biết tên bài hát. Giai điệu và ca từ bài hát ăn vào đầu tôi từ thuở ấy để rồi sau này mỗi lần có dịp nghe lại, tôi thấy lòng mình bâng khuâng.  Đọc tiếp

Quà vặt Hà nội

Ăn sáng ở Hà nội

Ăn sáng ở Hà nội

Người Hà nội gọi chung các món ăn hàng kể cả ăn chơi chơi cho khỏi buồn miệng lẫn ăn thiệt thiệt cho no bụng là ăn quà. Ba Má tôi chạy vào Nam từ năm 1954, nổi nhớ nhà được Ông Bà kể lại cho anh em chúng tôi qua từng món ăn Bắc, có món lạ, có món quen (vì được du nhập vào Miền Nam theo làn sóng di dân năm 1954). Sau này đi làm, tôi có dịp ra Hà nội thường hơn nên có dịp “mục sở thị” những món ăn này. Hầu như lần nào tôi cũng định sẵn trong đầu là sẽ ăn món gỉ món gi mà chỉ có ngoài Bắc có (có thể trong Nam cũng có, nhưng không ngon bằng). Vì “Thực đơn” dài quá, thường thì tôi chỉ có thể thưởng thức vài món trong số “quà vặt” dưới đây. Đọc tiếp

10 = 0

IMG01255-20140418-1415Kỷ niệm ngày của Cha năm nay, tôi muốn khoe tấm hình đôi bàn tay của một người Cha, chính xác là của Ga, Sếp tôi. Đôi bàn tay này làm việc gì cũng mạnh bạo, đánh máy, mỗi lần nhấn enter, dộng cái ầm, nghe mà xót cho cái laptop; nghe điện thoại xong, gác cái cộp; rót nước nóng cái rộp (làm đám nhân viên tưởng hết nước, dù bình vẫn đầy!), ấy vậy mà hôm nọ, tôi không tin vào mắt mình thấy cổ tay phải của Ga có một cái vòng tết bằng những sợi dây thun ba màu xanh dương, xanh đọt chuối và đen xen kẽ, rất chi là teen. Thấy tôi nhìn, Ga hãnh diện khoe rằng Ka, cô con gái 7 tuổi mới làm cho Bố và con bé rất vui khi Bố nó đeo đi làm sáng nay. Tự nhiên, tôi chẳng thấy có gì là chỏi nhau giữa chiếc vòng kim loại của Binh chủng Dù mà đồng đội cũ của Ga tặng Ông, được đeo bên cổ tay trái và chiếc vòng dây thun sặc sỡ của bé gái tặng Cha, được đeo bên cổ tay phải. Trong mắt tôi, chiếc vòng  tay ấy đẹp lắm, nó đẹp như biểu tượng tình Phụ tử  giữa Ga và cô bé gái Ki. Đọc tiếp

Nam Vang

Cung điện Hoàng gia Campuchia

Cung điện Hoàng gia Campuchia

Từ năm 2011, tôi bắt đầu đi “cầu thực” ờ xứ Chùa Tháp. Lúc chưa đi, tôi cứ nghĩ Hoàng Cung, Chùa Vàng Chùa Bạc, Angkor Watt, Angkor Thom, các danh thắng nổi tiếng v.v.. đều tập trung ở Phnom Penh. Sau này tôi mới biết chỉ có hai danh thắng đầu là ở Phnom Penh, còn các thành quách, đền đài cổ lại nằm ở Tỉnh Siem Reap. Vì đi làm việc, nên tôi chỉ có thể tranh thủ đi thăm thú các nơi trong nửa ngày mà thôi. Tôi hỏi Sếp cũ tôi, người hay đi đó đây rằng tôi nên đến đâu với thời lượng ngắn như vậy? Ben khuyên tôi nên đến thăm nhà tù Toul Sleng và Cánh đồng chết. Tôi lắc đầu nguầy nguậy vì tôi vốn nhát gan, không xem phim, đọc chuyện có kết cục buồn được. Ben vẫn một mực thuyết phục tôi đến thăm hai nơi ấy vì theo Ông, tôi nên biết những gì đã xảy ra xung quanh mình. Đọc tiếp

Hoa vô lạc địa

Nhóm bạn thân tuổi đôi mươi

Nhóm bạn thân tuổi đôi mươi

Tôi có nhiều nhóm bạn, nhưng tôi quý nhất là những người bạn học chung cấp 3 ở trường Minh Khai. Làm bạn với nhau ở cái tuổi không còn quá trẻ con để có thể làm tổn thương nhau vì những thói đành hanh, cũng chưa đủ lớn để làm nhau buồn vì những toan tính đời thường, có thể nói tình cảm chúng tôi dành cho nhau lúc đó trong sáng và đẹp đến mức có thể kéo dài đến hơn 30 năm sau. Đọc tiếp

VTV1 Phát sóng Bài Lime Light do VNHO Trình bày

HTV 11Tối nay, Thứ Bảy, ngày 31/5/2014, lúc 11h20, anh chị em đón xem VTV1 phát sóng tác phẩm Lime Light do VNHO trình bày nhé.  Khi nào có Clip trên Youtube, SUV sẽ viết entry về nhóm VNHO.

2014 Apr 13 - Harmonica dTrước đó, VNHO phải “vạ vật” tại phòng thu của HTV để thu âm. Vào đây rồi mới biết “nghề chơi cũng lắm công phu.  Đọc tiếp

Nỗi đau khi Mình không còn muốn là Mình

Tôi “biết” đến mùi vị của chiến tranh chủ yếu là qua lời kể của người lớn, qua phim ảnh, sách truyện và đặc biệt là qua âm nhạc. Đương nhiên không phải là loại âm nhạc được mệnh danh là nhạc đỏ, âm điệu hào hùng lúc nào cũng hừng hực khí thế tiến công với nội dung ta luôn thắng và địch luôn thua trong nhục nhã. Loại nhạc tôi nói đến đây là những bài hát được các nhạc sỹ phía Nam viết từ trước năm 1975. Họ đã viết những bài hát này trong hoàn cảnh chiến tranh đang cực kỳ khốc liệt, không ai biết ngày mai ai còn, ai mất và đặc biệt là viết trong một môi trường văn hóa tương đối tự do, không bị định hướng. Chính vì thế, họ đã khắc họa cả mặt trái lẫn mặt phải của chiến tranh vào trong bài hát của mình một cách rất thực, thực đến nỗi, có những bài hát, ngay khi được nghe lần đầu tiên, tôi đã có thể hình dung rõ mồn một hình ảnh của người trong cuộc, thậm chí tôi còn có thể cảm được nỗi đau của họ như thể bi kịch ấy đang xảy ra cho chính tôi. Đọc tiếp