Ngọc Quý

Khi ngồi xuống, chẳng ai nhận ra sự khác biệt về chiều cao của hai chúng tôi

Khi ngồi xuống, chẳng ai nhận ra sự khác biệt về chiều cao của hai chúng tôi

Trong số bạn bè, tôi quý và nể nó nhất. Không nể và quý nó sao được khi mà nó luôn là con ngoan, trò giỏi, chân nó lại dài, vậy mà nó chẳng hề kiêu căng, lúc nào cũng cởi mở và hòa đồng với mọi người. Biết nó từ năm hai đứa mới 12 tuồi, lúc nào tôi cũng thấy bạn bè xúm xít với nó, ai cũng muốn ngồi gần nó, không là trái, phải thì trước, sau cũng được. Đành rằng ngồi gần nó thì “học tài thi phận, lạng quạng mà có đậu, cũng nhờ đứa bạn ngồi bên”, nhưng có lẽ mọi người thích ở gần nó vì nó không hếch mũi lên trời đẩy người ta ra xa mình. Đọc tiếp

Thầy Thái Bá Tân và Bài Thơ Ngũ Ngôn

Hai bài Thơ tình do Thầy Thái Bá Tân dịch

Hai bài Thơ tình do Thầy Thái Bá Tân dịch

Tôi biết đến Thầy Thái Bá Tân từ những năm 2000 khi lang thang tìm đọc các truyện ngắn trên mạng. Ông là một Giáo viên Anh văn đa tài, sống ở Hà nội. Ông biết nhiều thứ tiếng, biết đàn, biết vẽ. Bên cạnh việc dạy học, ông còn dịch sách, thơ và viết truyện ngắn. Tôi không chú ý đến Ông nhiều lắm vì Ông không nằm trong nhóm những tác giả truyện ngắn tôi yêu thích. Cách đây khoảng 2 năm thì tôi lại tìm đọc những bài thơ Ngũ ngôn của Ông. Đọc tiếp

Nhất quyết không trả cho Ceasar

Đầu tháng, tôi thường để ý xem tháng đó những sự kiện gì cần lưu ý để chuẩn bị trước. Những sự kiện này cũng thay đổi theo thời gian và tuổi tác của tôi. Khi còn đi học, Tháng 9 có ngày Khai trường vào đúng ngày Mùng 5 là cần lưu ý nhất. Trước ngày đó, chúng tôi không hề bước chân vào trường trong suốt mấy tháng hè. Đúng bong ngày Khai giảng, cả trường tề tựu làm lễ ở sân như khi chào cờ, sau đó về lớp của mình để nghe Thầy Cô Chủ nhiệm mới dặn dò, bầu Ban Cán sự lớp, chép Thời Khóa biểu mới. Cứ thể chúng tôi nhẹ nhàng bước chân vào năm học mới. Đọc tiếp

La san Ngày về

Hôm 8/8/2014, tôi xin nghỉ phép để theo chân Dàn nhạc Harmonica Vietnam (VNHO) đi làm nhạc công cho buổi lễ kỷ niệm “Hội ngộ La san Yêu thương 2014″. Nơi tổ chức buổi lễ là La san Mai thôn ở khu Bình Quới, bán đảo Thanh Đa. Bây giờ lớp người trẻ đời 8x trở về sau chẳng mấy ai biết về La san, một Dòng tu bên Công giáo chỉ chuyên về giáo dục, nổi tiếng trên toàn thế giới. Riêng ở Việt Nam trước năm 1975 thì các “sản phẩm” từ “lò” La san ra, có thể tự hào về nguồn gốc đào tạo của mình. Rủi thay, sau mốc thời gian đó thì hầu hết phương tiện và điều kiện hành nghề các Sư huynh (Frere/Brother) La san đã không còn như xưa. Điều này dẫn đến sự thiệt hại cũng như thiệt thòi ghê gớm cho nền giáo dục Việt Nam. Nhưng thôi, xin hẹn dịp khác sẽ nói đến vấn đề này. Bữa nay, tôi chỉ muốn khoe mấy tấm ảnh của VNHO trong lần đầu tiên đi làm “công nhân nhạc” (diễn nôm của từ nhạc công) kiếm cơm. Đọc tiếp

Tháng 7 và Các Anh ấy

Các Anh ấy "mẫn cán" trong một buổi sáng đầu tuần

Các Anh ấy “mẫn cán” trong một buổi sáng đầu tuần

Sáng thứ Hai tuần rồi, tôi có hẹn với khách hàng ở văn phòng của họ lúc 9h30. Lâm, tài xế của văn phòng, đến đón tôi ở bờ kè Kênh Nhiêu Lộc mé đường Trường Sa lúc 9h. Tôi lên xe, Lâm từ từ cho xe chạy sang lề bên trái phía bờ kênh để qua Cầu Số 9 (các cây cầu bắc ngang Kênh được đánh số thứ tự). Vừa đi chưa được khoảng 30m thì Anh ấy nhảy xổ ra đưa cây baton ngoắc ngoắc. Xong luôn, có chuyện rồi, tiêu một buổi sáng đầu tuần mà lý do chẳng liên quan đến “Monday Syndrom” xíu nào. Đọc tiếp

Lỗi tại Vợ chồng Lỗ Ban!

Dù được trang trí ở tiểu đảo nơi Đại sảnh Sofitel Phnom Penh

Dù được trang trí ở tiểu đảo nơi Đại sảnh Sofitel Phnom Penh

Hôm rồi đi Phnom Penh, tôi ở trọ Sofitel vài ngày. Từ phi trường về tới khách sạn, đang chóa mắt vì cái nắng chói chang bên ngoài, tôi bước vội vào Đại sảnh và mắt như hoa lên khi bắt gặp vô số những chiếc dù to nhỏ, lớn bé, đủ màu sắc bày la liệt khắp nơi trong sảnh, thậm chí có những chiếc còn “nhảy dù” từ trần nhà tít trên cao xuống. Nói chung là nhìn vui mắt và rất đẹp. Đọc tiếp

Harp ở Sài gòn

Hội thảo về Harmonica ở Trung tâm ZZISI

Hội thảo về Harmonica ở Trung tâm ZZISI

Tối Thứ Tư tuần rồi (16/7/2014), sau khi tập cùng với Dàn nhạc Harmonica Vietnam ((“VNHO”), tôi cùng với mấy anh em trong nhóm kéo sang Trung tâm Tư vấn và phát triển Giáo dục ZZISI để tham dự buổi hội thảo bỏ túi về một loại nhạc cụ bỏ túi là chiếc kèn Harmonica. Có chứng kiến sự hào hứng của những người tham dự thì mới thấy hết sức hút của loại nhạc cụ bụi đời này.  Đọc tiếp

Tha phương Nhớ Bông Vạn thọ

Bông Vạn thọ ở Làng hoa

Trồng bông Vạn thọ ở Làng hoa

Trong các loại hoa, tôi ít chú ý đến bông cúc vạn thọ vì cho rằng bông này là biểu tượng của….đám ma. Tôi chỉ thấy các gia đình bên Đạo Phật mua bông vạn thọ màu vàng chùa về cúng những ngày đầu tháng và ngày rằm chứ ít thấy ai mua loại hoa này về chưng trong bình ở phòng khách. Mãi đến Tết mới thấy bông cúc vạn thọ cùng với các loại cúc khác như mâm xôi, đại đóa, kim cúc, v.v… được trồng trong giỏ tre nhỏ từ Sa đéc chở lên bán cho các gia đình chưng Tết. Chấm hết, tôi biết có bây nhiêu đó về bông vạn thọ thôi. À, phải nói thêm là tôi không thích màu vàng chùa. Đọc tiếp

Nuôi…để thịt!

Hai bé "Ta" cùng đi ăn tiệc với gia đình - Đĩ Lủng ngồi cạnh Bà Nọi

Hai bé “Ta” cùng đi ăn tiệc với gia đình – Đĩ Lủng ngồi cạnh Bà Nọi

Anh họ A và chị họ B của tôi sinh con một bề. Anh có hai bé gái còn chị có hai bé trai. Đương nhiên, anh họ có một niềm đau chôn dấu là “con mình chỉ là gái” trong khi gia đình chị họ cứ thấy bé gái là sáng mắt lên vồ vập. Anh rể B, cứ mỗi lần thấy bé gái con của anh A là lại mời mọc bé: “Về làm con nuôi của chú nhé”. Mỗi lần như thế, con bé lại hét lên: “Con chỉ có một bố thôi, đó là Bố A của con!” Hôm tôi chứng kiến cảnh ấy, tôi có nói với anh rể B: “Anh đừng trêu cháu nữa. Ngày nhỏ, em bị cho đi làm con nuôi, cái cảm giác ấy kinh khủng lắm. Anh đừng làm cháu nó sợ!” Vợ anh cũng hùa với tôi “mắng” chồng cái tật đùa dai. Đọc tiếp

Duyên thề

Sau 30/4/1975, rất nhiều người thân chạy loạn tìm đến căn nhà bé xíu của gia đình tôi ở Quận 3 để tạm tá túc. Có gia đình Bác Quang cùng 6 người con là ở nhà tôi lâu nhất. Vừa đến, Bác đã qua một con hẻm phía bên kia đường Trương Minh Giảng mang về một số vật dụng từ căn nhà của một ông Đại tá VNCH, bà con với gia đình Bác, đã chạy thoát khỏi Việt nam trước đó ít lâu. Có hôm Bác mang về một chiếc máy cassette cùng một số băng và mở cho cả nhà cùng nghe. Đó cũng là lần đầu tiên tôi biết đến bài hát Duyên thề. Ở tuổi lên năm, mới nghe bài hát này lần đầu mà tôi đã thấy thích dù chẳng hiểu gì cả, thậm chí cũng chẳng biết tên bài hát. Giai điệu và ca từ bài hát ăn vào đầu tôi từ thuở ấy để rồi sau này mỗi lần có dịp nghe lại, tôi thấy lòng mình bâng khuâng.  Đọc tiếp