Tha phương Nhớ Bông Vạn thọ

Bông Vạn thọ ở Làng hoa

Trồng bông Vạn thọ ở Làng hoa

Trong các loại hoa, tôi ít chú ý đến bông cúc vạn thọ vì cho rằng bông này là biểu tượng của….đám ma. Tôi chỉ thấy các gia đình bên Đạo Phật mua bông vạn thọ màu vàng chùa về cúng những ngày đầu tháng và ngày rằm chứ ít thấy ai mua loại hoa này về chưng trong bình ở phòng khách. Mãi đến Tết mới thấy bông cúc vạn thọ cùng với các loại cúc khác như mâm xôi, đại đóa, kim cúc, v.v… được trồng trong giỏ tre nhỏ từ Sa đéc chở lên bán cho các gia đình chưng Tết. Chấm hết, tôi biết có bây nhiêu đó về bông vạn thọ thôi. À, phải nói thêm là tôi không thích màu vàng chùa.

Tình cờ, tôi quen một người bạn quê ở Long Xuyên, rời Việt nam ở tuổi 13, mấy chục năm nay chưa về thăm quê lại lần nào vì cũng chẳng còn ai thân thích ở nhà. Lâu lâu, Bạn rút ruột kể tôi nghe những câu chuyện “ngày xưa” khi còn ở Việt nam. Gần Tết, bạn kể: “Ngày xưa, mỗi lần sắp đến Tết, Ba tôi trồng nhiều bông vạn thọ lắm. Trồng để chưng Tết và biếu bà con chòm xóm mỗi người một ít”. Tôi như nghe được nỗi nhớ quê da diết của đứa bé 13 tuổi qua màu vàng chói của bông vạn thọ.

Bông Vạn thọ dưới ánh đèn đêm ở Chợ Hoa Tết

Bông Vạn thọ dưới ánh đèn đêm ở Chợ Hoa Tết

Từ đó, tôi “ngó ngàng” đến loại bông này nhiều hơn mỗi khi có dịp bắt gặp nó đây đó. Đi chợ hoa trước Tết, tôi chụp hình người bán ngủ đêm bên bông vạn thọ gửi cho bạn xem. Giờ thì vạn thọ không chỉ còn đơn điệu một màu vàng chùa mà còn có cả màu vàng chanh tươi tắn. Ngoài ra, kiểu dáng hoa bây giờ cũng đa dạng hơn xưa do có nhiều giống mới được nhập về Việt nam. Tuần rồi qua Nam Vang, tôi ngỡ ngàng khi nhìn thấy bông vạn thọ được chưng trong nhà hàng của khách sạn Sofitel. Cảm giác như bất ngờ thấy cô gái quê khỏe khoắn hàng ngày trong chiếc áo bà ba, hôm nay, cô diện áo dài tha thướt đi đám tiệc. Thiệt tình là tôi hết nhìn ra “cổ” luôn. Vội vàng rút điện thoại chụp mấy tấm hình để dành tặng bạn.

Bông vạn thọ đơn sơ trong bình sứ trắng

Bông vạn thọ đơn sơ trong bình sứ trắng

Chắc bạn cũng hổng dè bông vạn thọ trong giỏ tre của Ba mình hồi đó, khi chưng trong bình sứ hoặc pha lê đặt trang trọng trên bàn ăn của khách sạn cũng ra dáng như “ai kia” đó chớ. Mong rằng hình ảnh mấy bông vạn thọ này giúp bạn nguôi nỗi nhớ quê. Xém chút nữa quên, bông vạn thọ cũng có sự tích nữa đó, bạn vào đây mà đọc nhé.

Bữa sáng như ngon hơn với bình hoa nhỏ trên bàn

Bữa sáng như ngon hơn với bình hoa nhỏ trên bàn

Bình vạn thọ trên bàn ăn lớn của nhóm khách gia đình

Bình vạn thọ trên bàn ăn lớn của nhóm khách gia đình

Cận cảnh bình bông vạn thọ

Cận cảnh bình bông vạn thọ

P/S: Câu chuyện sự tích Bông Vạn thọ rất hay, mình để ẩn đi vì sợ dài, nhưng có vẻ như ít người đọc nhận ra đường dẫn này nên đành phải copy về đây để mọi người cùng đọc.

Ngày xưa có một em bé nghèo, mẹ mất sớm nên chỉ được sống với cha. Cha là chỗ để em nương tựa, nhưng cũng là người em phải chăm sóc, vì từ ngày mẹ không còn, cha em thường bị ốm đau luôn… Lúc mẹ còn sống, em cũng được đi học dăm ba chữ. Sau khi mẹ mất, em đành học nghề để kiếm tiền nuôi cha. Em rất khéo tay nên đến học chạm trổ với một ông bác họ rất giỏi về nghề này.

Năm đó cha em ốm khá nặng. Ông bác họ đã hết sức giúp đỡ nhưng sau đó đành chịu vì ông cũng nghèo. Ông mách cho em bé biết là ở vùng dưới có một tên nhà giàu đang cất nhà mới, cần thợ chạm trổ cột kèo. Em liền nhờ ông bác họ chăm sóc cha hộ rồi xách đồ nghề đi ngay. Em mong sẽ kiếm được một ít tiền về thuốc thang cho cha. Gặp em, tên nhà giàu cho biết là hắn đã thuê đủ thợ rồi. Nhưng hắn lại hỏi em:

Bây giờ tao không cần thợ chạm trổ mà cần một người giúp tao chuyện khác.
-Thưa ông chuyện gì?
-Mày biết ai có tài, cây chết rồi, vật chết rồi, người chết rồi, vẫn làm sống lại được thì mách cho tao, tao sẽ thưởng tiền và cho một ít thóc gạo. 

Tên nhà giàu này tiền của thì nhiều, nh
ưng lại không có một tí tẹo thông minh nào. Đã thế hắn lại thích tỏ ra ta cũng là người có chút ít chữ nghĩa và tài trí. Vì vậy, hắn thích chơi với những người có tài để học điều này điều nọ rồi đi khoe với bà con họ hàng hoặc với người này người kia. Nghe hắn bảo cần có một người có tài, cây chết rồi, vật chết rồi, người chết rồi, vẫn làm sống lại được, em bé liền nhìn ra sân, nhìn lên bàn thờ nhà hắn ta, ngẫm nghĩ một giây lâu rồi nói:

Thưa ông, những việc ấy, ông có thể giao cho con…
-Con ông nào? Con nhà ai?
-Con chứ còn con nhà ai nữa?
-Mày ấy à?
-Dạ!
-M
ày có thể cứu cây, cứu vật, cứu người chết rồi sống lại được à?
-Dạ!
-Mày tự làm à?
-Dạ!
-Mày làm không được thì sao?
-Thì con xin ở làm ng
ười giúp việc không công cho ông trong ba năm.
-Được!
-Nhưng còn nếu con làm được thì sao?
-Tao sẽ thưởng cho mày một chục quan tiền và một chục nông thóc.

Em bé liền chỉ ra một dây bầu sắp leo lên đến giàn ở ngoài sân tên nhà giàu và nói: “Xin ông cứ cắt ngọn, nhổ hết rễ cái dây bầu kia, con làm phép, dây bầu sẽ sống lại cho ông xem.”

Tên nhà giàu đần độn nghe nói liền làm theo ngay. Em bé cầm cái ngọn bầu, chùm rễ bầu ra về, nói chắc: “Sáng mai, mời ông cứ dậy sớm ra mà xem!

Sáng hôm sau, tên nhà giàu gắng dậy sớm (vì hắn ta vốn quen thói dậy muộn) ra chỗ cái gốc bầu bị ngắt ngọn, cắt rễ thì đã thấy cây bầu sốnglại thật. Khi em bé đến, hắn ta mở mắt ra mà nhìn em rồi khen:

-Hay! Hay! Mày giỏi lắm! Dây bầu sống lại thật rồi! Mày làm như thế nào, thử nói tao nghe!
-Thưa ông, để con cứu vật, cứu người, nhận thưởng của ông rồi con hãy nói luôn một thể.
-Hay! Hay! Ừ
! Như vậy cũng được! 

Em bé lại chỉ con gà trống tơ đang đi trên sân rồi nói: “Thưa ông, ông cứ cho người nhà bắt con gà trống tơ kia thịt đi, sau đó ông cứ cho con bộ lông của nó con mang về nhà, ngày mai con sẽ mang nó sống lại nộp cho ông!

Tên nhà giàu ngu ngốc liền sai gia nhân làm y lời em bé bảo. Em bé nhận bộ lông gà đủ các màu xanh trắng, tía ra về. Hôm sau em trở lại, mang theo một con gà trống tơ, đưa cho tên nhà giàu xem và nói: “Con đã làm phép cho nó sống lại rồi. ông xem có phải đúng là con gà nhà ông đã bị giết thịt hôm qua không?”

Tên nhà giàu đần độn ngu si càng trố mắt ra mà nhìn em bé, hắn nói:

– Hay! Hay! Đúng là nó rồi! Giỏi thật! Mày làm cách nào mà lại cứu sống được nó. Nói ngay cho tao nghe đi!
– Con đã nói từ đầu là xong cả ba việc, cứu cây, cứu vật, cứu người, nhận xong tiền thưởng, thóc thưởng con mới nói kia mà! 

Tên nhà giàu đành phải nhượng bộ lần nữa. Em bé liền nhìn lên bàn thờ tên nhà giàu nói:

-Bây giờ ông cho con mượn cái bức vẽ ông cụ nhà, để con đem về một ngày, sáng mai con sẽ mang ông cụ sống lại đến cho ông!

Tên nhà giàu ngu ngốc lại làm đúng theo lời em bé. Hắn ta vừa bàng hoàng, vừa kinh ngạc hỏi lại:

– Ngày mai, chú sẽ đưa ông cụ tao sống lại đến đây à?
– Dạ!

Tên nhà giàu cứ đứng ngẩn người ra mà nhìn em bé mang cái bức vẽ ra về… Hôm sau em bé cầm bức vẽ trở lại, tên nhà giàu hỏi ngay:

– Ông cụ nhà tao sống lại chưa?
– Dạ rồi!
– Sao chưa thấy ông cụ đâu cả! Em bé liền chỉ vào cuộn giấy nói:
– Dạ, ở trong này rồi! Nói xong em bé mở cuộn giấy ra. Tên nhà giàu trợn mắt hỏi:
– Thế này mà gọi là sống à?
– Dạ!
– Mày điên à?
– Dạ không! Thưa ông vậy ông bảo cụ này chết à?
– Mày bảo ông ấy không chết mà sống đấy à ? – Em bé điềm tĩnh trả lời:
– Dạ, 
sống thật đấy chứ! Bởi vì người chết thì phải nhắm mắt. Mắt ông cụ vẫn mở to thế này, sao lại bảo là chết! Và người chết thì làm sao cười được. ông cụ cười thế này mà lại bảo là chết rồi sao? 

Như thế là em bé đã vẽ lại bức tranh, ông cụ trong bức vẽ mới lại hơi mỉm cười. Tên nhà giàu đần độn, ngu ngốc không biết làm sao đành phải chịu thua cuộc em bé. Lão ta còn khen:

– Hay! Hay! Mày khôn lắm! ông phải chịu là mày giỏi… Nhưng còn cái con gà trống tơ và dây bầu thì mày đã làm như thế nào? 
– Ông cứ mang t
iền và thóc thưởng ra đây, con nhận xong, con sẽ nói. 

Tên nhà giàu liền vào lấy tiền và sai người nhà đong thóc thưởng cho em bé. Nhận thưởng xong, bấy giờ em bé mới nói:

– Thưa ông, cái dây bầu kia sống lại là nhờ thế này. Con đã chọn một cái dây bầu giống như cái dây bầu nhà ông, đang đêm mang đến trồng lại, chỉ có thế thôi! – Tên nhà giàu nghe nói cứ lặng người đi, vì xấu hổ. Em bé lại nói tiếp:

– Còn con gà trống tơ, thưa ông, nó cũng na ná như vậy. Con đã để ý và biết là trong xóm con có một con gà tía, rất giống con gà mà ông đã cho thịt. Gà rất nhiều con trông giống nhau, ông muốn có con nữa, con sẽ có ngay cho ông. Con bỏ tiền ra mua đem nộp cho ông rồi sẽ có tiền thưởng to hơn gấp nhiều lần mang về.

Tên nhà giàu bấy giờ mới thấy hết cái đần độn, ngu ngốc của mình. Lão ta ôm đầu than thở: “Chỉ có vậy mà mình chẳng đoán ra! Nhưng dù sao thằng bé này vẫn là đứa giỏi. Thưởng cho nó cũng phải lắm.”

Nghĩ đến chuyện rồi mình sẽ bắt chước em bé và sẽ có khối người phục mình, hắn vui vẻ nhìn em bé nhận tiền, nhận thóc ra về. Có lẽ trong việc này, hắn đã tỏ ra bớt phần ngu ngốc. Thấy con mang mười quan tiền và mười nông thóc về, người cha mừng rỡ lạ lùng. Nghe con kể lại chuyện, ông đang ốm cũng phải cười khẽ mấy tiếng… Người cha vừa khỏi bệnh thì tiền kia thóc kia cũng không còn nữa. Mà ngày giỗ mẹ sắpđến rồi. ông liền nói với con:

Thôi con ạ, cứ nấu bát cơm, kho đĩa cá cúng mẹ là được rồi!

Nhưng em bé hiếu thảo nào đâu chịu vậy. Em lại nghĩ đến tên nhà giàu tuy đần độn, ngu ngốc nhưng không đến nỗi keo kiệt kia. Em nghĩ bụng:Lần trước ông ta đố mình, bây giờ mình có cái gì đố lại nhỉ! Em định vậy nhưng chưa nghĩ ra được cách nào. Trước mắt em phải lo giỗ mẹ cái đã. ừ thì một bát cơm, một đĩa cá, nhưng cũng có tí hương hoa cho mẹ vui lòng. Em sẽ gắng tìm mua một nén hương. Còn hoa? Đang mùa cây khô, lá vàng, cả xóm chẳng thấy cái hoa nào để xin cả. Không có thì phải làm ra vậy!

Em bé vốn khéo tay lại vô cùng thông minh ấy liền chọn những lá lúa to đẹp nhất, cắt ra thành những sợi thật nhỏ rồi bó túm lại, bên dưới thắt thật chặt, còn bên trên thì cho xòe ra. Em lấy kéo tỉa thật đẹp, thật tròn. Sau đó em lại đi hái mấy cái lá xanh, buộc thêm vào ở dưới nhìn như cái đài hoa. Em làm một chùm năm cái, cắm vào ống tre, đặt lên bàn thờ cúng mẹ. Người cha thấy thế liền hỏi con:

Con có thứ hoa gì mà lạ vậy? Em bé mỉm cười, ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:
-Hoa trăm tuổi đó mà cha! Hoa để cúng mẹ rồi mẹ sẽ phù hộ cho cha sống thật lâu với con đó!
-Mới nhìn, cha cứ t
ưởng là hoa thật.


Lời nói của người cha bỗng làm cho em bé nảy sinh ra một ý mới. Vậy là sau khi cúng mẹ, em liền đem một bông hoa kia đến tên nhà giàu và nói:

– Tôi có bông hoa lạ mang đến để biếu ông và cám ơn ông đã thưởng cho tôi tiền, thóc dạo nào. – Tên nhà giàu vui vẻ nhận hoa rồi hỏi lại:
– Hoa này là hoa thật hay hoa giả?
– Muốn thật thì nó thật mà muốn giả thì nó giả.
– Vì sao lại thật? Vì sao lại giả?
– Thật vì nó có thật mà giả vì nó không phải từ cây mà từ tay ng
ười làm ra. Em bé trả lời xong tiếp luôn:
– 
Lần trước ông ra bài cho con làm. Lần này con xin phép được đố ông một câu vì con nghe nói ông giỏi về chuyện giải các câu đố lắm! -Tên nhà giàu nghe nói, gan ruột cứ nở nang cả ra.
– 
Ừ, đố đi!
– 
Con đố ông hoa này có bao nhiêu cánh. ông mà đoán trúng, con sẽ đến ở giúp việc không công cho ông ba tháng.
– Còn nếu không 
đoán đúng?
– 
Điều đó xin tùy ông! Con chỉ xin nói là hiện nay con đang cần vải để may cho cha con một bộ quần áo mới. Tết sắp đến rồi.
– 
Được, tao mà đoán sai, tao sẽ cho mày mấy thước vải về may áo cho cha mày.
– Dạ, vậy thì ông 
đoán đi!
 Tên nhà giàu nhìn vào bông hoa một lúc rồi nói:
– 
Tao đếm có được không?
– 
Đếm thì không phải là đoán nữa rồi. Nhưng xin ông cứ đếm.

Tên nhà giàu thử đếm mà không tài nào đếm được vì cánh hoa nhiều quá, cứ xúm xít xen lẫn vào. Không làm sao biết rõ cánh hoa nào đã đếm, cánh hoa nào chưa đếm.

Tao mở ra đếm có được không?
Mở ra thì càng không phải là 
đoán nữa rồi. Nhưng xin ông cứ mở.

Tên nhà giàu liền mở bông hoa ra, bắt đầu đếm. ông ta đếm khá vất vả. Vì những cánh hoa bé và nhiều quá. Có lúc vừa đếm xong được một khóm gió bỗng thổi tung làm lẫn những cánh hoa chưa đếm vào. Có lúc chính ông ta quên mất là mình đã đếm đến chục thứ mấy, tám mươi hay chín mươi… Nhưng ông ta vẫn quyết đếm cho kỳ được. ông đếm mãi, gần hết cả buổi sáng mới gọi là xong. ông ta hớn hở trả lời luôn:

– Bông hoa này có vừa đúng một nghìn cánh! Em bé liền hỏi lại:
– Ông bảo là một nghìn cánh?
– 
Ừ! Chứ sao nữa! Mày đã chịu thua tao chưa nào?
-Vậy thì ông sai, sai to rồi!
-Sao lại sai! Mày đếm đi!
-Thưa ông tôi đã đếm rồi! Phải nói là ông đã đếm đúng nhưng mà vẫn sai.
-Thằng này nói lạ! Đúng mà lại sai! Như vậy là thế nào?
-Dạ vì ông 
đã quên rằng: Hoa nào thì cũng có cánh và có nhụy, ông đã đếm cả cánh và nhụy gộp vào với nhau rồi.
-Cái nào là cánh, cái nào là nhụy?
-Thưa ông, những cái ngắn hơn nhỏ hơn một chút là nhụy. Đây con sẽ chỉ cho ông xem. Em bé liền nhặt ra những sợi rơm nhỏ hơn và ngắn hơn một tí rồi bảo:
-ông xem đấy là nhụy đâu phải là cánh!
-Nhụy thì nó nằm ở giữa, sao nhụy này lại lẫn lung tung?
-Dạ, vì bông hoa này gồm nhiều hoa nhỏ ghép lại, mỗi hoa có bốn cánh và một nhụy ở giữa.
-Vậy theo mày có bao nhiêu cánh, bao nhiêu nhụy?
-Tám trăm cái cánh, hai trăm cái nhụy! – 
Một lần nữa, tên nhà giàu lại phải chịu thua em bé.
Thằng này nói phải! Hoa thì phải có nhụy chứ! Tao quên, tao quên! 
Được, tao sẽ thưởng cho mày! Nhưng mày phải buộc lại cái bông hoa này để nó cho tao! Tao sẽ đem đi đố người khác xem họ có bị quên như tao không? Tao được cuộc, tao sẽ còn được to gấp mấy mày!

Em bé nhận được mấy thước vải về may áo Tết cho cha. Em kể hết đầu đuôi câu chuyện cho cha nghe. Lần này không còn bị ốm như lần trước, người cha đã bật lên cười thành tiếng. Ăn Tết xong, người bác họ đi làm ở xa về bảo cho hai cha con biết là vua đang dựng một ngôi đền lớn và cần có nhiều thợ chạm trổ thật khéo tay. Ông rủ hai bố con em bé cùng đi với mình, hứa sẽ đưa em vào một nhóm người chuyên chạm trổ chân cột đền. Hai bố con cùng về kinh. Sau này, nhờ khéo tay, lại thông minh sáng tạo, em bé trở thành người thợ chạm trổ giỏi nhất nước. 

Một lần người thợ tài giỏi ấy được gặp cháu thần cây là thần Tiêu Lá. Nghe người thợ tài giỏi nhất nước kể lại câu chuyện ngày nhỏ, thần Tiêu Lá liền hỏi thật kỹ, sau đó thần tạo nên một giống hoa để người đời nhớ mãi tấm lòng của chú bé hiếu thảo rất đỗi thông minh kia. Hoa có hình dáng rất giống cái bông hoa kết bằng rơm của em bé ngày xưa. Hoa cũng có màu vàng như rơm, đẹp tươi hơn rơm, mà cũng nở vào dịp Tết. Hoa nở nhiều bông, lâu tàn, có hương thơm đặc biệt như là hương thơm của lòng hiếu thảo. Lá cũng thơm, đẹp như được một người rất khéo tay cắt tỉa chạm trổ. Hoa ấy ngày nay ta gọi là hoa Vạn Thọ. Tên có hai chữ nhưng đó là cả một lời chúc cho ông bà, cha mẹ và tất cả mọi người ai ai cũng được sống lâu trăm tuổi với những người thân của mình.

60 thoughts on “Tha phương Nhớ Bông Vạn thọ

  1. Tao cũng không thích màu vàng chùa của bông vạn thọ và cũng có ý nghĩ giống mày về bông vạn thọ. Bây giờ có lẽ tao sẽ nghĩ khác hơn….

    • Dáo xư thấy nhỏ bạn tui thật thà giống tui chưa? Gặp người như vậy, Dáo xư có hỏi khó thì chỉ có Dáo xư “khổ” thôi🙂 Ừa, thì bạn tui nghĩ “khác” với nó hồi xưa, nhưng “giống” với tui bây giờ.

  2. Hoa Cúc vạn thọ hầu hết để cúng hoặc tết chưng cả chậu ở ngoài sân ..Những người người chưng phòng khách mà nhìn đẹp như hình SUV chụp thìcó lẽ phải tinh tế và hiểu biết rất sâu sắc về hoa và vắn hoá đời sống
    Trong cuộc sống Hoa cũng như Người , nếu biết trân trọng , biết ứng xử đúng sẽ có nhiều bạn tốt

    • Nghĩ lại, em thấy tại mình cứ cái tật nhìn lớt phớt nên mới bỏ qua những nét hay của người hoặc vật chung quanh. Chịu khó chậm lại, thì sẽ thấy cái hay của mọi thứ đang lướt qua mình. Thấy được cái hay của vạn vật thì tự khắc mình sẽ trân trọng chúng và sẽ được đáp trả bằng những điều tốt đẹp tương tự.

      Mấy bữa em cũng mua cái bông vạn thọ tròn ủm này cắm vào bình để trên bàn thờ Chúa và bàn thờ Ba em, còn khoảng chút chút nữa mới bước đến cái mức tinh tế mà Bác VT nói🙂

  3. Em thích bông vạn thọ. Ngoài công dụng để..cúng thì còn để chưng, ngắm và hít hà bởi em ý thơm lắm lắm. Còn nữa, con nít bị hăm, bị rôm sảy mà vò hoa lá vạn thọ vào chậu nước tắm cho thì ba lần là tiệt và không tái lại. Thế mới tài. Sau khi tắm bằng nước lá, hoa vạn thọ xong, sẽ cảm thấy mùi hương của các loại mỹ phẩm, xà phòng sữa tắm chỉ là cái đinh rỉ vì mùi hương của hoa vạn thọ lưu lại trên da lâu và nhẹ nhàng đến không thể ngờ được!🙂

      • Dạ có, anh Thongreo. Tắm bằng lá, bông vạn thọ giúp da hết rôm sảy, láng mượt, có mùi thơm quyến rũ. Mà thơm tho quyến rũ thì tinh thần phấn chấn, phấn chấn thì tốt cho sức khỏe. Chưa nói tới chuyện mùi quyến rũ dzậy thì chắc là “dụ” được đối tác, mà “dụ” được đối tác thì lại càng tốt cho sức khỏe!🙂

        • Voi trả lời kiểu này, tự nhiên ngày mai mấy sạp ngoài chợ sạch bóng bông vạn thọ cho coi. Rồi mọi người có muốn mua bông cúng rằm, Mùng Một cũng không biết kiếm đâu ra🙂

  4. Tặng hoa cho người lớn tuổi, người ta thường tặng hoa vạn thọ đó SUV. Lão Tập đặc biệt thích mùi thơm của lá và hoa vạn thọ. Có lẽ vì nó gợi lên ký ức về vườn hoa vạn thọ nho nhỏ của nhà khi còn bé với những con tò vò, ong mật chăm chỉ kiếm ăn…
    Cám ơn SUV về bài viết.

  5. Thongreo biết vài trường hợp bông vạn thọ được dùng sai mục đích:
    – Tặng bạn gái nhân ngày lễ Valentine.
    – Tặng thầy cô nhân ngày 20/11.
    Hậu quả khá là trầm trọng.🙂

    Mấy cành bông rất đẹp cô chủ nhà chụp trong khách sạn ở xứ Chùa Tháp (Cám ơn cô!), có lẽ là loại bông cúc đang đuợc trồng rất nhiều ở Đà Lạt, nào có phải bông vạn thọ. Có khi nào cô chủ bé cái lầm không?🙂

    • Trên kia, Lão Tập vừa chỉ SUV tặng bông vạn thọ cho người lớn tuổi, ở đây Bác Thông lại nói sẽ gặp hậu quả nghiêm trọng, là sao đây ta ;-?

      SUV thấy người bán gọi là vạn thọ giống mới đó bác Thông. SUV cả tin, ai nói sao tin vậy à, may mà chưa cú nào bị gạt với hậu quả nghiêm trọng, chỉ té sấp mặt xuống bùn thôi🙂

      • Khi ba lão Tập còn sống, mỗi khi Tết về lão Tập đều mua hoa Cúc và Vạn thọ biếu ông cụ chưng Tết. Vụ hoa Vạn thọ chưng ngoài nghĩa địa cho người chết, chỉ khi phụ con cháu bán hoa Tết lão Tập mới biết nhá. Ở vùng đông người Công Giáo, người ta mang ra Đất Thánh bất cứ hoa nào có được, trừ mỗi hoa Dâm Bụt.

        • Mua các chậu hoa về chưng Tết ở nhà Cha Mẹ đâu phải là biếu đâu Lão Tập🙂 Tết đến, nhà đông con, cứ mỗi đứa một giỏ mang vác về nhà Cha Mẹ, kể như Tết đó đồ ăn, bánh mứt, hoa trái nhóc nhách luôn. Mới giữa năm, Lão nhắc chi Tết để lại nhớ rồi!

  6. Oh.. Tui cũng kg thích hoa này nhưng đọc bài của Uyển Vy lại bắt đầu thay đổi.. Thks bạn vì đã cho mình nhiều cái nhìn khác nhau của cùng 1 sự việc…

  7. Chị cũng làm em bất ngờ luôn!
    Nào giờ chỉ thấy nàng vạn thọ ở 3 chốn: bàn thờ, trước cửa nhà lúc tết và… trên sạp của mấy chị bán bông.
    Hình như người Cam chơi hoa đa dạng hơn VN thì phải?!

    • Không phải cách chưng bông của người Campuchia đa dạng đâu em. Việc chưng bông ở các khách sạn lớn dù ở nước nào đi chăng nữa cũng có một chuẩn nhất định, nó cao cấp hơn hẳn cách những shop hoa thường cắm.
      Thường thì họ sẽ chưng theo một chủ đề nhất định, đôi khi dưới sự chỉ đạo của những nhà thiết kế riêng của khách sạn. Hôm nào có dịp, chị sẽ “khoe” những tấm hình bông chưng ở các khách sạn lớn như Intercontinental, Park Hyatt, Sofitel v.v.. Chiều nay, có dịp đi gặp khách hàng ở Caravelle, chị bắt gặp một bình hồng môn….xanh, lạ lắm.

      • Ồ… Thì ra la thế! Để ý nhiều vào một lĩnh vực nào đó ắt phát hiện thêm nhiều điểm tương đồng với những lĩnh vực khác. Hay quá! Xưa nay em ko rành hoa lá cây trái, giờ như léo lên thêm một chân lý…
        Các ks tầm quốc tế vốn phát triển theo chuổi, dù ở bất kỳ nơi nào, họ vẫn cố theo chuẩn của họ, hèn chi…
        Hay quá…!!

      • Chị ơi, share cho em mấy tấm đó đi, nhớ phải có thêm comments he. Cảm ơn chị của em!

        À mà đã lưu danh hồng môn thì phải khỏe hồng sắc chứ sao lại là màu xanh vậy chị?!

  8. Có lẽ mình là một trong số ít người thích bông Vạn Thọ. Bông có màu sắc rực rỡ, thân thẳng, cánh hoa đều đặn, và đặc biệt lâu tàn. Mình nghĩ bông được dùng trong thờ phượng được chọn lọc kỹ và Vạn Thọ đã được trúng tuyển. Có lẽ do bông dễ trồng nên dễ bị xem thường chăng?

    • Cám ơn Xi Vu đã bê nguyên cái còm bên fb vào đây🙂 Để nhìn ra được những đặc tính của bông như “màu sắc rực rỡ, thân thẳng, cánh hoa đều đặn, và đặc biệt lâu tàn” thì đúng là Xi Vu yêu vạn thọ thật rồi. Vy thích ý tưởng vạn thọ phải “sao đó’ mới được tuyển chỉ để chuyên dâng cúng, thờ phượng của bạn.

    • Bác lại chạm vào nổi đau của SUV rồi🙂 Cái dĩa Bác thấy trên bàn là cái đầu tiên, SUV thay thêm 2 cái khác nữa mới chịu đứng lên. Rong biển, đậu nành và cá hồi ở đây ngon tuyệt Bác XH ạ. Nhờ vậy mà SUV đạt chuẩn MMMMM: múp míp, mềm mại, mỡ màng, mủm mỉm, mịn màng, mát mẻ v.v….

      • Có người đẹp khiêu khích, nhưng cũng có người đẹp phúc hậu, phải không bác Hứng?

        Nếu bông vạn thọ là loài hoa thon thả, thì theo bác, bông nào là loài bông mũm mĩm?

          • Haha … Anh Bình nói đúng quá luôn. 🙂 Bông chuối tuy không có 3 vòng rõ rệt, chỉ một vòng phì nhiêu, nhưng tổng thể nhìn cũng dễ thương, lại rất có ích cho đời. Không có bông chuối, thì tô bún riêu, bún bò … đâu có được trọn vẹn. Nói có anh Bình chứng giám, ở xứ sở của bọn dãy hoài không chết, cái bông chuối nhỏ xíu, nhỏ xíu … anh (chủ quán bún bò) thương mà bọn tay sai đế quốc (Thái lan) xuất khẩu giá hơn đô la. Nói đến đây em cảm thấy tức quá, muốn bắt chước lão Cu Ít (qx) đá quàng đá xiên một cái. Các đỉnh cao trí tuệ lãnh đạo thế nào, mà cái bông chuối, hay từng cái lá chuối gói bánh cũng xuất khẩu không nổi, để cho bọn Xiêm La thao túng tiệt! Chỉ cần bán được 0,5 đô la một cái bông chuối, thì người nông dân cà tàng một năm cũng thêm được tiền mua chiếc xe máy. Người Việt nấu thức ăn Việt mà phải xài đồ Thái, chán quá!

            • DUNG LA TUC NHU BO DA. BAC REO A. DINH CAO TRI TUE DEN DO LA HET.
              CUNG MAY LA SAU 75 MINH QUYET DINH KHONG HOC, KHONG CHOI VA KHONG SONG VOI BON LUC NAO CUNG TUONG MINH LA CAI RON CUA VU TRU

            • hehe… yeah… chưa hết đâu. Mấy trái bắp đèo, hột đen hột vàng, mình gọi là bắp mọi, nhỏ choắt, èo uột, vậy mà Thái nó nấu chín, đóng bao dăm bảy trái một bịch, biểu là đặc sản Thái, cũng thu về tiền đô ngon lành! Còn vô số rau quả tạp nham khác nữa, mình mua dùng mà tức anh ách cho cái xứ mình.

              qx

  9. Có vẻ như anh thongreo00 đang ở xa, có dịp nào về Saigon nhớ liên lạc rồi cà phê cà pháo với cô SUV “phuc hậu” và chúng tôi nhé. Anh sẽ thấy cô ấy ăn uống thanh thản và nhiều chất đạm thế nào !

    • Lần sau không đi ọp với Bác XH nữa. Hôm bữa SUV kêu cơm cháy với mắm kho quẹt và rau luộc. Minh Dương và Bất Trị kêu hàu nướng phô mai và chả cá. Kêu rồi thì SUV phải phụ ăn chung, bỏ mang tội, giờ Bác lại kể xấu em út thế này😦 Mai mốt cho Bác XH đi ọp một mình.

      • Cụ Bình, cụ Hứng, cụ Ly
        Ba cụ ấy kéo, “reo” đi đường nào?
        Cụ Ly sẽ rủ xuống…ao
        Tịch Tà Kiếm Phổ, khai đao…luyện liền
        Cụ Tập “hồn bướm mơ tiên”
        Mời đi quán vắng, tiếp viên chân dài
        Cụ Hứng văn võ toàn tài
        Đãi ngay bia rượu, cùng vài em xinh
        “Reo” ơi nhận định cho tinh
        Theo Ly mất…giống, theo Bình kém vui
        Thôi theo cụ Hứng cho rồi🙂🙂

        • Không chơi cái kiểu “cho rồi”,
          Mấy điều bác dạy, Hứng tôi nằm lòng.
          Người nào, việc nấy mới xong
          Chẳng như lão Đốp ở trong … Hang “Cùa”:
          Ngoài mồm: “bác, đảng” búa xua
          Trong lòng chỉ nhớ những phùa giao hoan.
          Lại còn ra vẻ khôn ngoan,
          Hiểu hơn ai hết ruột gan Tàu phù
          Được vợ nấu cháo Cu Cu,
          Đốp ăn, Đốp — như Tru phá ràn.

          —–

          Lang Bình vội vã làm seo,
          Chưa hiểu giới tính “Thông reo” thế nào
          Thế mà đã vội mời chào:
          “Quán vắng, bia rượu, khai đao…”

          Nhỡ đâu chỉ thích “phở xào”, “bún Ngan…” ?

      • SUV làm thư ký mấy cái vụ ọp ẹp này đó Bác Thông, Bác cần gì thì phải hỏi ý thư ký trước mấy “thủ trưởng” nhé🙂 Gặp Cụ Xang, Cụ Tập còn dễ chứ Cụ Ly thì khó đa. Giang hồ chưa ai được diện kiến dung nhan mùa thu của cu Ly Công tử cả Bác Thông ạ!

  10. Bông Vạn Thọ rất phổ thông và dễ trồng. Tui nhớ hồi xưa đi “kinh tế mới”, làm gì thì làm, bà già sau Tết là chăm sóc các cây Vạn Thọ rất kỹ, để bông nở và tàn tự nhiên đến khô thành mày nâu, gần rụng thì cụ lấy các bông khô đó cất đi. Đến qua mùa đông, không rõ là bao xa, thì cụ lại đem các bông khô đó ra vò vò nhẹ nhẹ cho cánh hoa khô và phần vỏ bọc tróc ra, rồi gieo hạt bông xuống liếp đất mà cụ trộn phân (bò và tưới nước từ mấy bữa trước). Sau đó là thấy hàng loạt cây Vạn Thọ nhỏ xíu mọc lên. Cây lớn chừng tới dưới dầu gối thì ra nụ và nở hoa, cũng là dịp cận Tết!

    Tui thích hoa Vạn Thọ phần vì nó là một trong các sinh hoạt của gia đình, phần vì nó gần gũi và mùi thơm của nó, cũng như vẻ mộc mạc và khá lây tàn.

    Chuyện khác:
    Tháng trước nghe ông Đức Giáo Hoàng nói một trong những niềm tin cốt lõi của Thiên Chúa giáo là sự chú ý hỗ trợ người nghèo khó; và một trong những hoạt động cố hữu là hành động để cứu giúp người nghèo khó.

    Đức Giáo Hoàng nói niềm tin và hành động đó có từ rất lâu trước khi Karl Marx và cái chủ nghĩa nói vì dân của ông ta ra đời, và chủ nghĩa Marx đã … bạo nhận chính nó là chủ thể xã hội và chính trị duy nhứt vì người nghèo khó!

    Tôi tin Đức Ông cũng như tin các loài bông, trong đó có bông Vạn Thọ, có trước khi các đạo giáo và các tập tục của loài người ra đời.

    qx

    • Vậy ra nhà Bác qx cũng đi kinh tế mới. Quay tới quay lui, thấy nhiều người cùng lạc bước đến KTM quá. Sau entry này, có rất nhiều bạn của SUV cho biết họ thích bông vạn thọ và mỗi người chia sẻ một câu chuyện của riêng mình qua blog, facebook và email. Nghe những câu chuyện này, SUV đâm ra thích bông vạn thọ.

      Chuyện của nhóm người kia thì việc chiếm đoạt những thứ của người khác rồi mạo nhận thành của mình đã trở nên bình thường đến mức họ thực sự tin rằng họ mới chính là người sáng tạo và làm chủ những thứ đó. Tội nghiệp!

  11. Nơi SUV còn có tiếp MM đó là Mỏng Manh chính vì nhận biết được sự mỏng dòn, nhỏ bé của cá nhân con người trước những kỳ diệu của Tạo Hóa từ đó mới cảm thụ được sự tinh tế đẹp của những bông hoa. Vào nơi đây Cô Chủ tiếp các còm sỹ đầy đủ các món Thanh Sắc , còn vào quán ăn hì hì , thì battri đã biết Cô Chủ rất Thanh đạm như thế nào rồi, bất kỳ món gì battri, MD gọi ra thì ha ha SUV ta rất MM Mau Mắn đón ngay. battri bổ sung thêm một tí MM , đề nghị SUV phát huy thêm nhiều MM nữa nhe.

      • a a tui mất số tel của MD rồi, khi nào rảnh nhắn vào máy tui nhé, tụi mình còn một chầu đi tìm lão Lang B để hỏi thăm Bà Lang ngày xưa thơ thẩn thế nào mà Lão ý làm thơ hay ra phết, xe pháo tớ sẵn sàng, sắp xếp ngày giờ phù hợp với mọi người là phi nhé. SUV mm nữa nhé,

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s